Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

Ngô Di Lân- Du học là chấp nhận đánh đổi.

(Chân dung tác giả- Ngô Di Lân người được trường ĐH Brandeis gọi tên cấp học bổng Tiến sĩ toàn phần cho 5 năm học)
Đôi nét về tác giả: Sinh ra ở Việt Nam, lớn lên ở Anh, học cấp ba ở Thụy Điển, học đại học ở Hà Lan và học tiến sĩ ở Mỹ chính là những điều thú vị về Ngô Di Lân nổi tiếng trong cộng đồng du học sinh Việt trên thế giới. Sau đây là những chia sẻ mới nhất của chàng du học sinh với hơn 10 năm học tập ở nước ngoài, trải qua 5 nền giáo dục khác nhau về chuyện DU HỌC.

Du học trước tiên là xa gia đình. Cái này quả thực hiển nhiên đến nỗi ai cũng biết nhưng bạn liệu có thật sự hiểu được cảm giác xa gia đình không nếu mỗi ngày sáng tối bạn đều được gặp bố mẹ, bạn bè, người thân? Đương nhiên xa gia đình cũng không phải là quá tệ khi cuộc sống đang tươi vui và bạn cảm thấy dường như mình sẵn sàng chinh phục mọi thử thách. Nhưng vào một ngày mưa ủ rột thì sao? Khi bạn ốm đau nằm bẹp trên giường với cái mũi "ngào ngạt" thì sao? Lúc đó mới thấy cái cảm giác được người khác chăm bẵm, săn sóc nó xa xỉ đến nhường nào.
Trừ khi bạn là người siêu may mắn, du học gần như chắc chắn đồng nghĩa với mất Tết. Năm hết Tết đến,đúng lúc nhà nhà vui vẻ xum vầy quanh nồi bánh chưng ngồi xem Táo Quân cũng là lúc bạn đang ở một nơi nào đó cặm cụi, hì hụi lo bài vở (và nhiều khả năng là trong tiết trời rét buốt thấu xương). Đã thế chúng bạn còn nhẫn tâm post ảnh mai đào rồi cỗ bàn lên hết Facebook và Instagram nữa! Dù cứng rắn đến mấy, ai cũng sẽ có chút chạnh lòng, tủi thân khi phải ngồi ngắm những bức ảnh đó ở một nơi xa quê nhà cả vạn dặm. Các bạn đừng hiểu lầm, vấn đề ở đây không phải là mấy miếng bánh chưng (nhất là vì ăn xong lại phải lo chạy bộ). Sự hụt hẫng đến từ việc cảm thấy bị ra rìa. Cảm giác sẽ không khác gì bạn đang đi bộ ngoài trời bão tuyết xong dòm vào cửa kính của một gia đình nọ và thấy họ đang cười đùa ăn uống vui vẻ vậy.
Nhưng cái rủi ro lớn nhất mà bạn phải chấp nhận khi đi du học đấy là có nguy cơ một ngày kia trở về, bạn sẽ không nhận ra quê hương mình nữa. Rất có thể một lúc nào đấy bạn sẽ cảm thấy mình trở thành "người lạ" trên chính mảnh đất vốn rất đỗi thân quen. Cái lạ lẫm ở đây không phải là vì nhà cửa, quán xá thay đổi quá nhanh mà là vì tác phong, lối suy nghĩ của bạn đã trở nên quá khác biệt so với những người đồng hương của mình.
Nói cách khác, rất có thể bạn sẽ bị "sốc văn hoá ngược". Bạn sẽ nhận ra rằng việc lên tiếng bảo vệ chính kiến không phải là điều lúc nào cũng được đồng nghiệp hay cấp trên đánh giá cao. Bạn sẽ thấy rằng đi uống rượu, tiếp khách là chuyện bình thường. Sau một thời gian, bạn sẽ nhận ra rằng mọi thứ "lắt léo" hơn bạn tưởng và tái hoà nhập với môi trường mà bạn đã lớn lên cùng không phải là chuyện đơn giản.
Thế nhưng một khi đã là đánh đổi thì câu hỏi không phải là bạn sẽ mất đi những gì mà là những gì bạn nhận lại được có xứng đáng với những gì bạn hy sinh, đánh đổi hay không? Nó cũng giống như bạn mua một món đồ vậy. Có thể rất rẻ nhưng nếu không phục vụ nhu cầu thiết thực ta vẫn không mua. Nếu nó rất đắt nhưng mang lại lợi ích đủ lớn thì không thể tiếc tiền được.
Thú thật, cho đến giờ phút này, Lân vẫn thấy đây là một sự đánh đổi rất hời!
Du học cho phép mình khám phá thế giới. Trừ khi bạn rất có điều kiện còn không thì việc đi du lịch ở đủ các miền đất xa lạ đối với đa số chúng ta chỉ là một chiếc bánh vẽ rất ngon mà thôi. Thế nhưng một khi bạn đã đi du học rồi, có "căn cứ quân sự" ở đâu đó bên ngoài rồi thì việc khám phá thế giới trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Việc thưởng thức của ngon vật lạ, đi đây đi đó, gặp gỡ những người bạn ở khắp năm châu bốn bể không chỉ đơn giản là giải trí. Nó sẽ mở mang tầm mắt của bạn. Người Việt chúng ta thường nói "trăm nghe không bằng một thấy" (mà trăm thấy tất nhiên không bằng một lần được ... sờ) phải không? Mình vẫn tin rằng để thực sự "thấm" và cảm nhận được bất kể điều gì, bạn phải trải nghiệm chứ chỉ nghe kể lại hay đọc sách vở thôi là chưa đủ.
Điều này đặc biệt quan trọng khi mà ngày nay chúng ta tiếp nhận quá nhiều các nguồn thông tin trái chiều tràn lan trên mạng. Người ủng hộ Trump toàn người dốt? Trung Quốc chỗ nào cũng ô nhiễm rất kinh khủng? Trước khi đồng ý với những nhận định này, chúng ta tốt nhất nên giữ một thái độ hoài nghi nhất định và tự mình trải nghiệm xem có đúng vậy không. Mình tin rằng một khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài đủ nhiều, bạn sẽ thấy mọi thứ không tồi tệ như những gì báo đài vẫn hay nói.
Đối với Lân, cái được lớn nhất của việc đi du học là khám phá ra đam mê của bản thân.
Nhiều bạn vẫn thường hỏi mình rằng Lân làm thế nào để khám phá được đam mê của bản thân. Quả thực đây là câu hỏi rất khó vì đến giờ mình vẫn không biết trả lời sao cho chuẩn bởi vốn dĩ tìm được điều mình yêu thích là một cái may mắn rất lớn và đôi khi bạn sẽ bắt gặp được nó một cách vô cùng bất ngờ. Mình chưa bao giờ chủ đích đi du học để tìm được đam mê của bản thân nhưng may thay việc sang Thuỵ Điển học cấp 3 đã tình cờ dẫn dắt mình đến với ngành quan hệ quốc tế. Tất cả chỉ là một sự tình cờ không thể dự báo trước, thế nhưng nếu ngày đó mình không đi du học, có lẽ bây giờ mình đang không ở Mỹ theo đuổi tấm bằng tiến sĩ ngành quan hệ quốc tế.
Du học không có nghĩa là bạn chắc chắn sẽ tìm ra được niềm đam mê "đích thực" của bản thân bởi vốn dĩ trong cuộc sống chẳng bao giờ có cái gì là đảm bảo cả. Nhưng nếu bạn không cho mình một cơ hội, không dám thử thì làm sao có hi vọng tìm được đam mê của bản thân? Hãy cho bản thân mình một cơ hội và hãy cho du học một cơ hội. Bạn sẽ không hối tiếc đâu!

0 nhận xét: