Du học cấp 3: nên hay không nên?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Hồ sơ nộp trung học nội trú cần những gì?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cho con học trường nội trú tại Mỹ?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Những điều cần biết: 5 lý do khiến bạn nên đi du học

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cứ phải học bổng và trường top?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Thứ Bảy, 30 tháng 7, 2016

Chọn trường ở Mỹ: Cần lưu ý những yếu tố nào?

Bài viết sau đây có thể sẽ cho bạn một cái nhìn rõ ràng và sáng suốt hơn khi đứng trước việc chọn trường ở Mỹ.

5 năm về trước, khi nộp hồ sơ xin học bổng đại học Mỹ, mình chỉ cầu mong được cho học bổng ở 1 trường đại học của Mỹ. Thế nhưng, cuộc đời đưa đẩy đã cho mình cơ hội lựa chọn giữa 7 học bổng đại học khác nhau. Được nhận vào đại học đã là một chuyện khó, sau khi được nhận rồi, việc lựa chọn ngôi trường xứng đáng nhất để mình dành 4 năm của cuộc đời ở đấy dường như lại là một vấn đề còn cân não hơn.

Tuần này, mình được nghe tin vui từ nhiều em học sinh tài năng vừa được nhận ở cùng lúc nhiều đại học ở Mỹ. Có em đã biết khá rõ mình sẽ chọn trường nào, nhưng có em cũng ít chắc chắn hơn. Qua bài này, mình hy vọng có thể đóng góp kinh nghiệm của một người đi trước, và có thể ý kiến của mình sẽ khác hơn những điều các em thường được khuyên một xíu.

Sau đây là những điều mình nghĩ là các yếu tố quan trọng, xếp theo thứ tự ưu tiên:

1. Môi trường học tập và "văn hóa" của trường

Người ta, khi nói về chuyện chọn trường, chắc sẽ khuyên bạn về chuyện "học" trước tiên. Quan điểm của mình hơi khác mọi người một xíu: càng quan trọng về chuyện học, các bạn càng cần quan tâm đến yếu tố môi trường làm việc của nhà trường. Nếu một ngôi trường nổi tiếng áp lực và căng thẳng, và bạn không phải là tuýp người làm việc tốt dưới áp lực, thì bạn không nên chọn ngôi trường ấy dù nó có xếp hạng cao đến đâu.

MIT là ngôi trường yêu thích của mình khi nộp đơn vào đại học. Sau khi được nhận, mình có cơ hội đến thăm MIT và được chứng kiến một môi trường sống rất hấp dẫn: ai nấy cũng khá "độc đáo" và rất đam mê việc mình làm. Các anh chị cho mình ăn kem đông lạnh bằng Nitơ lỏng, dạy cách xây nhà, cách đập nhà, vân vân. Thế nhưng, mình cũng chứng kiến một anh học sinh làm bài tập liền tù tì không ngủ trong vòng 36 tiếng đồng hồ, cũng như nhiều anh chị năm cuối nói "muốn tốt nghiệp MIT càng nhanh càng tốt." 

Ngược lại, khi đến ĐH Princeton, mình chứng kiến một môi trường vui vẻ, tự nhiên hơn. Princeton thiếu những điều độc đáo của MIT, nhưng mình lại thích cách học sinh ngồi quây quần với nhau nghe một buổi nhạc rock ngoài trời, rồi cách nhiều học sinh "học về ngày, hát a cappella về đêm" vân vân. Rồi mình lại có cảm giác mình sẽ hợp với cái môi trường nhẹ nhàng đó hơn.

"Học về ngày, hát a cappella về đêm"

Điều may mắn là, thông thường, khi bạn đã được trường nào nhận nghĩa là nhà trường tin rằng bạn sẽ đủ sức kham nổi cuộc sống và học tập ở trường đó. Ngoài ra, việc thích môi trường nào phụ thuộc nhiều vào sở thích riêng của mỗi người. Tuy nhiên, điều quan trọng là các bạn hãy tự hỏi, "học ở đâu sẽ làm mình vui vẻ nhất trong 4 năm đại học?".

2. Trường đại học hay trường cao học?

Hầu hết các trường ĐH Mỹ đào tạo song song hệ đại học và cao học. Có nhiều trường xếp hạng cao hơn vì có nhiều khoa tốt, nhưng họ lại dành nhiều tập trung và ưu đãi vào nghiên cứu và đào tạo hệ thạc sĩ, tiến sĩ hơn là sinh viên đại học. Ngược lại, có nhiều trường khác nổi tiếng về ưu ái cho sinh viên đại học nhiều hơn. 

Chẳng hạn như, nội trong khối Ivy League, ĐH Princeton và ĐH Dartmouth nổi tiếng là những trường "tốt với sinh viên," vì họ phân bổ nhiều giáo sư nổi tiếng giỏi dạy các lớp sinh viên thay vì các lớp cao học. Họ cũng có nhiều nguồn tiền để giúp sinh viên nghiên cứu và làm nhiều dự án ở nhiều nước khác nhau, trong khi chính sách đối với các nghiên cứu sinh có thể eo hẹp hơn. 


Khi mình nói chuyện với giáo sư Gregory Mankiw, một nhà kinh tế học nổi tiếng của ĐH Harvard và cũng là cựu sinh viên của ĐH Princeton, ông nói thẳng ngay: "Tất cả chúng ta đều phải đồng ý là Princeton là một trường thiên vị tụi sinh viên đại học hơn hẳn! Bằng chứng là học sinh cao học bị xếp vào ở một khu cách xa trường cả vài cây số!" 

3. Thứ hạng

Mình không phải là fan của việc đánh giá một trường qua thứ hạng, nhưng các nhà tuyển dụng hay mối làm ăn sau này của bạn sẽ đánh giá bạn qua thứ hạng của ngôi trường bạn học! Không phải ngẫu nhiên mà ứng cử viên tổng thống Mỹ Donald Trump luôn cố khoe rằng ông từng học ở trường Wharton – một trường kinh doanh nổi tiếng. 

Trường kinh doanh nổi tiếng Wharton.

Một ví dụ nữa là khi mình và một nhóm 14 bạn khác muốn nghiên cứu về khủng hoảng kinh tế ở Florida, chúng mình chỉ đã viết thư cho chính quyền thành phố và bang, và được tiếp đãi rất chu đáo, thậm chí ăn trưa với thị trưởng các thành phố. Một lần nữa – mình không thích cách người ta đánh giá mọi thứ qua thứ hạng hay cái tên – nhưng một sự thật không thể phủ nhận là cái tên trường sẽ tạo nhiều thuận lợi cho công việc của bạn sau này.

4. Độ tốt của khoa/ngành mình muốn học

Nếu bạn biết rõ mình muốn học cái gì, thì tất nhiên bạn nên nghiên cứu kĩ về khoa đó hơn là đánh giá trường tổng quát chung chung. Đặc biệt, nếu bạn muốn học tiếp lên tiến sĩ ở Mỹ, việc học ở một khoa tốt có một điểm lợi là bạn có thể tiếp cận nhiều giáo sư có tiếng tăm, và điều này là hết sức quan trọng vì thư giới thiệu từ giáo sư nổi tiếng là mang tính quyết định bạn sẽ được nhận vào học cao học ở đâu.

Tuy nhiên, lý do tại sao mình đặt yếu tố này ở thứ 4 là vì trong hầu hết mọi trường hợp, trình độ của một đứa sinh viên đại học sẽ không đủ để nhận ra sự khác biệt giữa khoa của các trường khác nhau. Ví dụ như, khoa toán ở trường X có thể tốt hơn trường Y một tí, nhưng ở mức đại học, sự khác biệt này có thể không quan trọng lắm với bạn! Điều này chỉ quan trọng khi bạn học tiến sĩ thôi. Vậy nên nếu phải đánh đổi, mình sẽ ưu tiên 3 điều ở trên hơn.

5. Vị trí địa lý

Mình rất yêu trường đại học của mình, ĐH Princeton. Nhưng mình cực kỳ ghét thành phố Princeton, vì hầu như không có gì để làm hay giải trí ở đây cả. Lúc mới chọn trường, mình cảm thấy yêu thành phố này vì nó xa xôi hẻo lánh và yên bình. Sau 4 năm, mình ghét nó vì lý do tương tự.

Mình đã không nghĩ vị trí địa lý nên là một yếu tố quan trọng trong việc chọn trường. Tuy nhiên, ý kiến của mình đã thay đổi. Vị trí địa lý quan trọng vì nó ảnh hưởng tới yếu tố 1 – môi trường học tập – mà mình đã nêu ra. Vậy nên bạn cũng hãy cân nhắc điều này thật kỹ khi đưa ra quyết định của mình. Hãy tự hỏi không chỉ "Mình có thích địa điểm này không", mà còn "vài năm sau, mình có còn thích địa điểm này không?"

Ở trên là 5 lý do mà đã ảnh hưởng ít nhiều đến quyết định chọn trường đại học của mình. Những điều này chỉ đúng trên tư tưởng, còn chi tiết như thế nào mình nghĩ còn phụ thuộc rất nhiều vào sở thích, tính cách của mỗi người. Chúc các bạn chọn được một ngôi nhà cho 4 năm tiếp theo trong đời của mình.
Theo Châu Thanh Vũ 

Nữ sinh "lười" kể chuyện lột xác

Sau một năm tự lập với cuộc sống du học, Hoàng Hải Linh (sinh viên ĐH Rice - Mỹ) cho rằng bản thân đã thay đổi rất nhiều, đặc biết là tính lười biếng của bản thân.

Nhận ra không còn ai để đổ lỗi

Từng là cựu học sinh chuyên Anh (Trường THPT Chuyên Hà Nội- Amsterdam) và nhận được học bổng của Trường ĐH Rice với điểm SAT 2280/2400 nhưng nói về mình, Linh tự nhận là "một cô gái rất lười".
Hoàng Hải Linh, sinh viên Đại học Rice (Mỹ).


“Ngày trước chưa bao giờ em dành hết tâm trí vào việc học. Em không nhận ra được hết tầm quan trọng của việc học nên cũng chỉ học kiểu qua loa”, Linh kể.

Thậm chí theo Linh, không chỉ việc học mà bố mẹ còn rất thất vọng vì em lười việc nhà. Linh ghét làm việc nhà và không bao giờ nghĩ rằng bản thân có thể làm tốt được việc nội trợ.

“Vì lười nên mỗi khi làm gì em thường rất lóng ngóng. Như nấu cơm thì quên không cắm điện,… Việc đó diễn ra không phải chỉ một lần và em từng bị mắng rất nhiều. Ngày xua mẹ còn trêu rằng chắc chắn ế chồng vì không biết nấu ăn thì ai lấy”, Linh cười.

Cũng chính vì vậy mà thời gian đầu ở ĐH Rice, Linh luôn thấy mệt mỏi và đôi lúc chán chường.

"Bởi chuyển từ nơi mà mọi người đều sẵn sàng giúp đỡ từ A đến Z, sang một môi trường mà không biết nhờ tới sự giúp đỡ từ ai cả. Tất cả đều phải tự lực..." - Linh chia sẻ. Vì thời gian đầu, sống trong tập thể, các bạn đều đều đến từ một nơi khác nên chưa ai dám nhờ ai...

Và rồi khi không còn ai bên cạnh để ỉ lại nữa, Linh đã phải thay đổi.

Sau một quãng thời gian Linh đã tự làm quen với việc giặt quần áo, dọn nhà đến sử dụng máy hút bụi như thế nào. “Đơn giản rằng lúc đó với mình, nếu không đi giặt thì lấy đâu ra đồ mà mặc, không rửa bát thì lấy gì mà ăn”, Linh nói.

Rồi cô nàng tập cho mình thói quen tự thức dậy vào mỗi buổi sáng mà không cần đến việc có bố mẹ phải la hét ầm ĩ, thậm chí là lật tung chăn màn lên để gọi dậy. Cuộc sống tự lập khiến Linh phải lên kế hoạch giờ nào học, giờ nào chơi. Rồi lúc nào phải chuẩn bị bài thuyết trình và đi ngủ lúc mấy giờ để đảm bảo rằng ngày mai có thể tự dậy sớm được.

Điều Linh nhận ra rõ ràng nhất là việc không còn có ai bên cạnh để có thể đổ lỗi cho những việc làm của mình được nữa. “Đi học ở nước ngoài, mình không thể biện minh với thầy cô là tại không ai đánh thức dậy hay tắc đường bố không đưa em đến trường kịp, cho việc vào lớp muộn”.Linh nhận ra mỗi việc mình làm sẽ phải tự chịu hậu quả của nó và một ngày tồi tệ hay tốt đẹp đều do chính bản thân gây ra mà thôi. Hơn lúc nào hết Linh hiểu ra ở Việt Nam mình đã sống dựa dẫm vào bố mẹ, anh chị và bạn bè quá nhiều.

Linh đã lấy làm hãnh diện khi tự nấu được một bữa cơm trọn vẹn ở bên Mỹ và gọi điện ngay khoe với bố mẹ. Bởi theo Linh, để nấu được một bữa ăn ở nơi đất khách khác rất xa so với ở nhà.

“Ở đây, để nấu được một bữa ăn, bạn còn phải tìm tòi cách để có thể đi được từ trường tới siêu thị cách 10-20 km. Bạn sẽ phải nghiên cứu bản đồ về các bến xe bus hoặc xe điện, hoặc phải tính tự lái xe hay nhờ bạn để có thể đến được đó. Đến được siêu thị rồi bạn phải tìm cách mua tất cả các thứ mắm muối, đường,… sao cho hợp lý để sống đủ với số tiền mà bố mẹ cho, thay vì mua bạt mạng như ở nhà”, Linh kể.

Coi du học như một khoản vay

Nói về chuyện tài chính để du học, Linh cho rằng không nên nghĩ đến chuyện đắt đỏ bởi chúng ta bỏ tiên đi học chứ không phải là một cuộc mua bán. “Gọi là đắt có nghĩa các bạn đang nghĩ đi học như mua một nền giáo dục. Mình nghĩ nên nhìn vấn đề này theo hướng chúng ta đang đầu tư thì tốt hơn. Quan trọng là các bạn có biến sự đầu tư này thành có lợi hay không mà thôi”, Linh nói.


Linh chia sẻ: “Nhiều bạn than với mình là thương bố mẹ quá, hay là thật có lỗi khi bắt bố mẹ phải trả một khoản tiền lớn để đi du học. Như vậy các bạn đã hoàn toàn sai. Dù bố mẹ có chấp nhận đó là một sự hy sinh cho các bạn, thì cũng đừng bao giờ nghĩ sẽ nhận không điều đó. Hãy nghĩ rằng đó là một khoản tiền bạn vay nợ trước để đi học và sau này sẽ trả lại bố mẹ số tiền ấy, thậm chí là cả lãi nữa”.

Dù được học bổng, nhưng với số tiền mỗi năm bỏ ra để trang trải thêm cho việc ăn học, Linh vẫn luôn coi đó là động lực để tập trung học hành nhằm kiếm được một công việc và thu nhập tốt.

Cuộc sống tự lập cũng khiến Linh có cách nhìn khác về cuộc sống. “Trước đây, thỉnh thoảng mình có suy nghĩ ước gì sau này lấy chồng đại gia để khỏi phải đi làm chỉ ở nhà cho sướng. Giờ mới thấy lúc đó mình trẻ con quá. Bởi dùng những đồng tiền mà người ta cho mình đó không có gì là vui và hạnh phúc cả. Mình học được điều rằng, hạnh phúc khi tự làm được một điều gì đó và hưởng thành quả từ nó”.

Chia sẻ về quá trình apply cho các bạn trẻ đang nuôi ước mơ du học, Linh đưa lời khuyên: Quá trình apply cũng có cả yếu tố may rủi. Mình chưa bao giờ có suy nghĩ để apply thành công ĐH Rice thì bản thân là người học giỏi. Nhưng cũng chưa bao giờ để việc bị các trường ĐH khác từ chối mà cho rằng bản thân quá kém cỏi. Các bạn đừng để quá trình apply định nghĩa hay ảnh hưởng đến con người bạn. Bởi việc bạn giỏi hay kém không dừng lại ở thời điểm nào mà là thành quả của một quá trình.


Hoàng Hải Linh, sinh năm 1997, hiện đang học ngành Khoa học máy tính, một trong top 3 ngành mạnh nhất của trường ĐH Rice (Mỹ).

Linh đam mê về nghệ thuật và từng tham gia nhiều hoạt động như hát và nhảy trong Câu lạc bộ nghệ thuật Glee Ams.


Thanh Hùng

Du học sinh trở về: Lúng túng hoà nhập cuộc sống



Nhiều du học sinh trở về, lúng túng và chịu nhiều áp lực khi hòa nhập với cuộc sống.
Nhiều du học sinh trở về, lúng túng và chịu nhiều áp lực khi hòa nhập với cuộc sống ở Việt Nam.

Làm thế nào để đón nhận sự khác biệt, vẫn là mình, không bị phân biệt đối xử hay áp lực bởi “mác” du học sinh đang là bài toán của nhiều người, nhất là trong thời điểm câu hỏi đi hay ở, về nước hay không đang gây nhiều tranh cãi.

Câu hỏi đi hay ở, về nước hay không của du học sinh đang gây nhiều tranh cãi (Ảnh minh họa)

Nhiều áp lực, lúng túng

Khi hỏi ngẫu nhiên 10 du học sinh rằng có quay trở về Việt Nam sau khi du học không, có tới 9 bạn nói đó là dự định ban đầu. Nhưng khi trở về, những khó khăn trong việc tìm kiếm công việc khiến phân nửa cảm thấy hối hận.

Xuân (1993, du học sinh Mỹ) đã quay trở về Việt nam sau khi đi làm tại Mỹ (một năm sau tốt nghiệp). Xuân chia sẻ rằng mình đã nộp hồ sơ một số nơi nhưng chưa có công việc ổn định.

“Mình rất muốn được ở lại làm việc tại Mỹ. Về nước mình luôn thấy áp lực. Điều khó khăn với mình là làm sao để giảm bớt sự thiếu kiên nhẫn sau khi tốt nghiệp và bớt sức ép từ sự quá kỳ vọng quá của gia đình”,Xuân nói thêm.

Như Anh (du học sinh Anh) có công việc hiện tại ở nhà xuất bản. Tuy nhiên, Như Anh gặp nhiều khó khăn với công việc đòi hỏi kinh nghiệm và kiến thức chuyên ngành: dịch các cuốn sách và tài liệu chính trị sang tiếng Việt.

Mai (1992, du học sinh Úc) lựa chọn đi chơi vài tháng sau khi về Việt Nam để làm quen với môi trường và có sự chuẩn bị tốt trước khi có công việc mới.

Mai chia sẻ: “Mình cũng đã nhảy 3-4 công việc trước khi gắn bó với công việc hiện tại. Điều khó nhất với mình là làm sao để nhà tuyển dụng thoát khỏi định kiến du học sinh trở về vừa ít kinh nghiệm lại đòi hỏi lương cao”.

Mới trở về nước được 2 tháng, Hương (du học sinh Phần Lan) cho biết: “Mình bị cảm thấy “sốc văn hóa ngược” khi về nước”.

Hương cảm thấy sự thẳng thắn của mình và cả không gian riêng tư không được tôn trọng. “Từ cách ăn mặc, đi đứng, nói năng đều bị đưa ra bàn tán” - Hương chia sẻ.

Đón nhận sự khác biệt

Tuy nhiên, đối với những du học sinh đã trở về Việt Nam, việc quan trọng nhất là đón nhận sự khác biệt giữa môi trường Việt Nam và đất nước mình đến du học.

Bùi Thái Vĩnh Hà (1993, du học sinh Mỹ) chia sẻ: “Người nhà nghĩ mình học xong sẽ ở lại làm việc 1-2 năm để kiếm tiền. Nhưng mình thấy, riêng về ngành học Marketing, mình khó có thể đấu được với sinh viên bản địa. Gặp một số vấn đề về visa nữa nên mình quyết định về nước.

Việt Nam là một thị trường mở, có rất nhiều cơ hội cho mình. Vốn tiếng Anh đã được trau dồi qua những năm tháng du học đem lại cho mình nhiều cơ hội. Về nhà có bạn bè, người thân, mình thấy cuộc sống được cân bằng”.

Hiện Bùi Thái Vĩnh Hà là tư vấn chiến lược, phụ trách đối tác tại MicroAd Việt Nam; đồng sáng lập thương hiệu sổ Noteller. Chia sẻ kinh nghiệm đã đi phỏng vấn là trúng tuyển, Vĩnh Hà cho biết: “Bạn cần cho nhà tuyển dụng thấy bạn chủ động, sẵn sàng đối mặt với mọi cái mới trong công việc, đừng để họ thấy nay bạn đang phỏng vấn ở đây nhưng đang nghĩ về một vị trí khác”.

Nguyễn Hoàng Trí Dũng tốt nghiệp cử nhân Đại học Hendrix ngành Kinh tế (bằng xuất sắc) năm 2010. Năm 2011, Dũng bảo vệ xuất sắc luận án thạc sĩ Đại học Hendrix ngành Kế toán (với điểm GPA tuyệt đối 4.0/4.0).

Theo học ngành kinh tế và đã từng làm cho Ernst & Young ở Singapore nhưng Dũng đã từ bỏ công việc đó và trở lại Việt Nam, tiếp tục theo đuổi đam mê về Gym.

Dũng khiến nhiều người ngạc nhiên với quyết định đó và ngạc nhiên hơn khi anh thành công. Hiện, anh là sáng lập viên một câu lạc bộ gym có tiếng ở Hà Nội.

Trí Dũng chia sẻ: “Du học sinh có nhiều cơ hội ở Việt Nam nhưng bạn phải cố gắng biết mình là ai, đừng quá kỳ vọng vào mác du học sinh. Lợi thế của các bạn sinh viên Việt Nam là rất hiểu Việt Nam và đã làm việc ở đây rồi”.

Dũng cho biết: “Khi đi du học, mình học được kỹ năng nghiên cứu, mày mò. Mình biết được cần tìm thông tin qua những nguồn nào. Vì vậy, thay vì trả lời câu hỏi bạn sẽ làm ở đâu ngay lúc này thì hãy đặt câu hỏi: bạn muốn trở thành ai trong 3-5 năm tới.

Hãy cứ đi làm bất kỳ công việc nào để thoải mái tinh thần. Ít là để bố mẹ không kêu ca, tất nhiên đừng quá rời xa chuyên ngành của mình; Luôn lên kế hoạch và xác định: làm công việc này có bước gần hơn tới mục tiêu của bạn hay không?”

Cũng làm chủ của một dự án khởi nghiệp cho riêng mình, Nguyễn Khôi (1991, cựu du học sinh Mỹ, đồng sáng lập một chương trình đào tạo trực tuyến tiếng Anh) chia sẻ: “Khi đi du học, các bạn nên cố gắng bằng cách này hay cách khác để có kinh nghiệm. Bạn có thể làm bồi bàn để giải quyết vấn đề kinh tế, nhưng về lâu dài, có lẽ bạn nên nghiên cứu để tự làm ra một sản phẩm có thể không ra tiền nhưng nhà tuyển dụng đang rất cần”.

Nguyễn Khôi cho biết một trong những nguyên nhân gây nên sự áp lực cho du học sinh mới tốt nghiệp:“Khi về nước, đứng trước rất nhiều thách thức, nhiều bạn bị mất kiên nhẫn và thậm chí “sốc văn hóa ngược”. Việc đánh giá mình quá cao cũng là điều khiến các bạn ấy tự mình hại mình”.


Theo Dân Việt

Thứ Hai, 25 tháng 7, 2016

Những kinh nghiệm tiêu cực có thể trở thành thành một bài luận tuyển sinh đại học hấp dẫn?

Nghe có vẻ rất "hài hước" nhưng khi viết một bài luận về những bài học rút ra từ những kinh nghiệm tiêu cực khi đi thực tập hay đi làm có thể giúp ứng viên trở nên nổi bật hơn.




Khi viết một bài luận tuyển sinh  trường đại học, bạn thường có thiên hướng nhấn mạnh vào những chiến thắng mà hạ thấp những thời điểm ít thành công của mình. Tuy nhiên, bằng việc che giấu thất bại của mình, bạn đang mất đi cơ hội khiến mình khác biệt so với các ứng viên khác.
Hiển nhiên, tất cả những học sinh giỏi, người lãnh đạo những câu lạc bộ và vận động viên chiến thắng thường nhằm vào các trường cạnh tranh. Với văn phòng tuyển sinh, thành tích của ứng viên có thể là điểm chú ý đầu tiên.
Thay vì đi theo số đông, hãy cân nhắc việc dùng bài luận tuyển sinh đại học của bạn để bàn về khoảng thời gian bạn thực tập hoặc làm một công việc không phải sở trường của bạn. Cách tiếp cận này có thế mang lại rủi ro, nhưng đây là cách để biến sai lầm của bạn thành cánh cửa đến thành công.

1. Một bài luận tuyệt vời là có thể thu hút được người đọc. Hãy bắt đầu bằng một đoạn miêu tả ngắn gọn về hoàn cảnh
Hãy đảm bảo phần mở đầu ngắn gọn và rõ ý. Tập trung vào một thời điểm đúng lúc. Mọi người đều trải qua ít nhất một lần kinh nghiệm như thế- và văn phòng tuyển sinh sẽ đồng cảm với hoàn cảnh của bạn.
2. Làm chủ kinh nghiệm của bạn: Hãy chỉ rõ rằng bạn chịu trách nhiệm cho kinh nghiệm tiêu cực này. Câu chuyện của bạn là một loại tự truyện có thể gây ấn tượng với khán giả người Mỹ.
Trong một câu chuyện cứu chuộc, điều tồi tệ có thể đến với người giỏi. Nhưng bạn vẫn phải chứng minh rằng bạn có thể cải thiện khả năng của mình và bạn hiểu được vai trò của mình trong hoàn cảnh đó.
Có thể bạn không tham gia một đợt thực tập khi học cấp 3 một cách nghiêm túc và sau đó bạn đã nhận được bài học đắt giá. Hoặc bạn có thể bạn phải từ bỏ công việc hè vì bạn không hỏi rõ về nhiệm vụ của mình. Mặc dù người giám sát của bạn nên giải thích về nhiệm vụ của bạn ràng hơn, bạn cũng có thể chủ động hỏi trước.
Bạn cũng nên chứng minh rằng bạn hiểu tại sao mình gặp phải những khó khăn đó. Hãy chia sẻ những yếu tố khiến bạn không thể kiểm soát như thiếu thông tin hay mục tiêu không rõ ràng- nhưng đừng đổ lỗi cho nó.
Nói cách khác, đừng nói: “ Biểu hiện không tốt của tôi thực sự là do lỗi của Bob vì anh ấy không đưa báo cáo đúng hạn.”
Thay vào đó, hãy nói: “ Không có thông tin trong bản báo cáo, tôi không thể hoàn thành phần kế hoạch của mình trước hạn.  Xem xét lại, tôi mong mình đã không chỉ chờ đợi thông tin và cố gắng nhờ người giám sát của tôi giúp đỡ.
3. Bàn luận về bài học bạn đã học được: Yếu tố quan trọng nhất trong bài luận của bạn là việc bạn biến bài học học được từ những thất bại thành kinh nghiệm sống quý báu.
Bài học này có thể liên quan đến việc học cách yêu cầu giúp đỡ hoặc học hỏi những kinh nghiệm mới. Chỉ đơn giản như việc lên lịch cho một việc quan trọng.
Bạn nên kết nối những bài học đó với nhiệm vụ mình đã nhận. Ví dụ nếu bạn kể về việc ban đầu không sẵn sàng tìm hiểu thông tin cần thiết thì sau đó bạn có thể chỉ ra bài học quan trọng của việc chủ động giải quyết vấn đề.
Đừng chỉ giới hạn bản thân với một bài học duy nhất. Bạn càng học hỏi được nhiều càng chứng tỏ kinh nghiệm của bạn có giá trị, và càng chứng tỏ khả năng giải quyết vấn đề của bạn.
4. Ứng dụng những bài học mình học được: Hầu như mọi nhân viên tuyển sinh đều khá quen với những bài viết tự truyện, vì vậy điểm quan trọng là bài luận của bạn cần phải vừa chân thành và chân thực. Viết một câu chuyện về những lỗi lầm và sự vươn lên của bản thân khá đơn giản, đặc biệt đã có sẵn một “công thức”.
Hãy nhớ rằng đừng đưa ra cả một danh sách những bài học trong bài luận của mình. thay vào đó, hãy miêu tả hoàn cảnh khi bạn đã dành nhiều cố gắng và trí tuệ để làm việc. Câu chuyện này nên ngắn gọn, có thể là một đoạn văn kể về việc bạn đã thay đổi thái độ tốt hơn như thế nào.
Ví dụ, bạn có thể đề cập đến hoàn cảnh khi bạn nhận được yêu cầu bài tập về nhà với hướng dẫn không rõ ràng. Cụ thể việc bạn nhớ về kinh nghiệm với sự chỉ dẫn không rõ ràng như thế nào, yêu cầu giáo viên giải thích rõ về yêu cầu và những sai lầm có thể mắc phải cho bạn và cả lớp.
Viết một bài luận tuyển sinh đại học kể về quãng thời gian bạn thất bại khi đi thực tập hay làm việc không phải là một bí quyết thông minh giúp bạn trở nên nổi bật. Đúng hơn là, bạn đang biến những ký ức đau thương thành kinh nghiệm sống quý báu. Bạn sẽ cần sự kiên trì để thành công trong trường đại học, vì vậy hãy nắm lấy kinh nghiệm và chia sẻ câu chuyện của bạn.


Bài dịch do nhóm blog tuvanhocbong.org thực hiện. Mọi sao chép vui lòng ghi rõ nguồn. Xin cám ơn!