Du học cấp 3: nên hay không nên?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Hồ sơ nộp trung học nội trú cần những gì?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cho con học trường nội trú tại Mỹ?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Những điều cần biết: 5 lý do khiến bạn nên đi du học

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cứ phải học bổng và trường top?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Thứ Tư, 2 tháng 3, 2016

Tiến sĩ trẻ xuất sắc thế giới: "Tôi sẵn sàng về Việt Nam"

"Với tôi, Việt Nam có nhiều người xuất sắc. Người Việt ở nước ngoài chỉ là một bộ phận trong tổng hòa đó. Có rất nhiều người Việt nổi tiếng sống ở Việt Nam đấy chứ! Phải chung tay để người Việt ở bất cứ đâu ngày càng giỏi hơn và được sử dụng để chung tay xây dựng đất nước. "

TS Nguyễn Đức Khương vừa được dự án nghiên cứu kinh tế học RePEc (Research Papers in Economics) xếp thứ 7 trong số 200 nhà kinh tế trẻ xuất sắc của thế giới.

Danh sách 200 nhà kinh tế trẻ này được chọn ra từ 18.625 nhà nghiên cứu kinh thế giới có ấn phẩm khoa học, mọi thể loại, xuất bản từ 10 năm trở lại đây.

TS Nguyễn Đức Khương, hiện là GS tài chính, Phó Giám đốc hợp tác khoa học quốc tế và nghiên cứu, Trưởng khoa Kinh tế - Tài chính tại Học viện quản lý và quản trị kinh doanh Paris (IPAG Business School), Pháp.

Trao đổi với phóng viên báo Pháp Luật TP.HCM, TS Khương nói: “So với thành tựu của các chuyên gia kinh tế nổi tiếng trong và ngoài nước, việc được xếp hạng này chỉ là một thành tích khiêm tốn. Tôi nghĩ đây chưa phải là điều lớn lao. Có rất nhiều “cây đại thụ” trong ngành mà tôi rất ngưỡng mộ và luôn tự hỏi “Bao giờ mình mới được như thế”.

Người Việt ở đâu cũng là người Việt

Phóng viên: Thử tưởng tượng, anh tốt nghiệp thủ khoa ĐH Thương Mại năm 2000, ở lại Việt Nam sinh sống, làm việc và nghiên cứu thì liệu kết quả anh đạt được trong nghiên cứu kinh tế sẽ đi theo hướng nào? Nó có được quy định bởi môi trường nghiên cứu không?

TS Nguyễn Đức Khương: Việc giảng dạy và nghiên cứu với tôi cũng không hẳn được định hướng từ trước. Nếu không đi du học mà ở lại Việt Nam công tác, có thể tôi sẽ làm một công việc khác. Hoặc có thể là nghiên cứu nhưng ít tính hàn lâm hơn mà thiên về các chính sách cụ thể chẳng hạn.

Sang Pháp học thạc sĩ, rồi làm nghiên cứu sinh, tiến sĩ, tôi làm nghiên cứu khoa học như một sự tự nhiên. Môi trường nghiên cứu khá quan trọng. Môi trường phát triển, mở ra thế giới bên ngoài làm tăng động lực và cả áp lực phải đi lên và tăng khả năng hợp tác với những người giỏi. Trong lĩnh vực giảng dạy, nghiên cứu như một chỉ tiêu để phát triển sự nghiệp.

Người Việt ở đâu cũng là người Việt, cần cống hiến hết mình cho cộng đồng, đất nước. Hình như anh đã nói thế?

+ Đúng là người Việt ở đâu cũng là người Việt và sẵn sàng cống hiến hết mình cho đất nước. Hiện tại tôi tham gia đóng góp sức mình vào việc kết nối trí thức trong và ngoài nước, đồng nghiệp quốc tế trong nhiều lĩnh vực khác nhau để thúc đẩy những cống hiến cá nhân và tập thể cho đất nước.

Tôi đặc biệt quan tâm đến kinh tế, xã hội và chính trị của đất nước, đồng thời muốn biến sự quan tâm ấy thành những việc làm cụ thể, kiên trì, bền bỉ để song hành cũng đất nước. Xung quanh tôi có rất nhiều người Việt như thế.

Chẳng hạn, tôi hiện là chủ tịch Hội Khoa học và Chuyên gia người Việt tại Pháp (AVSE). Tôi cũng từng là chủ tịch và hiện là tổng thư ký Hội Tài chính người Việt trên thế giới (VFAI); là những nơi đoàn kết để sự đóng góp về Việt nam được tốt hơn.

Tôi cũng tham gia sáng lập và là một trong các thành viên chủ chốt của nhóm biển Đông tại Pháp - nhóm suy nghĩ và nghiên cứu về địa chính trị, kinh tế và quốc phòng xung quanh các vấn đề chủ quyền và an toàn hàng hải trong khu vực biển Đông.

Ví dụ, khi Trung Quốc đưa giàn khoan HD 981 vào thềm lục địa của nước ta, chúng tôi đã có những trao đổi và vận động trong chính giới của Pháp để họ hiểu rõ hành động không tôn trọng chủ quyền Việt Nam của Trung Quốc; đồng thời nhấn mạnh cho họ hiểu Pháp và các nước khác có vai trò và trách nhiệm trong việc thúc đẩy đàm phán hòa bình và tôn trọng luật và công ước quốc tế.

. Đã có nhiều người Việt thành công ở nước ngoài. Có thể kể đến GS Ngô Bảo Châu, Đàm Thanh Sơn, Vũ Quang Việt; xa hơn nữa là Trịnh Xuân Thuận, Trần Thanh Vân…

+ Trên đây toàn những tên tuổi người Việt xuất chúng. Tôi thật sự còn xa mức đó lắm. Tôi không dám nói đến các yếu tố thành công của các giáo sư được kể tên ở trên.

Tôi quan niệm phải làm việc mới mang lại thành công, cũng có thể nói là “cần cù bù khả năng”. Đồng thời rèn luyện sức khỏe và trí tuệ, tầm nhìn và nhanh nhạy với những đề tài mới mẻ.

Ngoài ra, tạo sức mạnh tập thể, liên kết với những người tâm huyết để cùng làm việc chung. Tôi cũng thường xuyên liên lạc, trao đổi với những người giỏi giang trong nhiều lĩnh vực khác nhau để học hỏi và tiếp tục phấn đấu.

Việt Nam có nhiều người xuất sắc

. Có độc giả khi đọc thông tin anh về anh nói rằng: Sao những người Việt Nam nổi tiếng đều sống ở nước ngoài vậy? Anh nghĩ sao về “lời cảm thán” này?

+ Với tôi, Việt Nam có nhiều người xuất sắc. Người Việt ở nước ngoài chỉ là một bộ phận trong tổng hòa đó. Có rất nhiều người Việt nổi tiếng sống ở Việt Nam đấy chứ! Phải chung tay để người Việt ở bất cứ đâu ngày càng giỏi hơn và được sử dụng để chung tay xây dựng đất nước.

Tôi mong muốn nước mình sẽ có môi trường tốt cho trí thức phát triển vượt bậc. Tôi nhớ trong một dịp gặp gỡ, GS Trần Thanh Vân có kể là nhiều lĩnh vực khoa học của Trung Quốc trong những năm 1960 còn kém hơn Việt Nam khá nhiều.

Thế mà chỉ bằng đầu tư đúng mức cho giáo dục và khoa học, trong thời gian ngắn họ đã vươn lên tầm quốc tế bậc cao. Họ bắt đầu bằng việc biết làm và làm tốt những việc người khác đã hoặc đang làm.

. Anh đang chuẩn bị gì cho tương lai của chính mình để phụng sự quê hương tốt hơn?

+ “Ở đâu không quan trọng miễn là có thể đóng góp tốt cho sự phát triển của nước nhà”. Hiện nhiều chuyên gia, trí thức người Việt vẫn đóng góp rất lớn vào công cuộc xây dựng nước ta. Tôi được biết học hỏi và làm việc nhiều với GS Lê Văn Cường, vợ chồng GS Trần Thanh Vân, GS Dương Nguyên Vũ,…

Không có thời gian để mất, tôi cố gắng tích lũy kiến thức, kinh nghiệm quản lý và khoa học để chuẩn bị cho mình các hành trang cần thiết. Và trong mọi lúc, mọi nơi tôi luôn làm những việc cụ thể trong phạm vi khả năng của mình như hợp tác giáo dục giữa Việt Nam và Pháp, tham gia giảng dạy ở Việt Nam, làm cầu nối cho các chuyên gia trong và ngoài nước hợp tác và đặc biệt tập hợp mạng lưới trí thức người Việt để sự đóng góp được mạnh mẽ hơn.

Tôi cũng sẵn sàng về Việt Nam nếu sự cống hiến thiết thực và sâu hơn.


Mỗi lần làm việc tôi tập trung cao độ

Có một phóng viên của một tờ báo Pháp theo sát quá trình nghiên cứu của tôi từ bốn năm nay và mỗi năm đều hỏi tôi “Làm thế nào có thể xuất bản được nhiều công trình khoa học như thế ?”.

Tôi là người làm nhiều việc cùng một lúc. Cách giải quyết công việc là làm việc tuần tự. Động lực của tôi là nhìn thấy một công việc hoàn thành để chuyển sang làm việc khác và dành thời gian cho gia đình, bạn bè và các hoạt động thư giãn. Mỗi lần làm việc tôi tập trung cao độ.

Chia sẻ, quảng bá kiến thức

Dự án nghiên cứu kinh tế học RePEc (Research Papers in Economics) là nỗ lực hợp tác của hàng trăm tình nguyện viên tới từ hơn 80 quốc gia trên thế giới nhằm tăng cường phổ biến nghiên cứu về kinh tế học và các ngành khoa học liên quan.

RePEc xếp hạng các tổ chức nghiên cứu, trường đại học và các nhà nghiên cứu về kinh tế trên thế giới, có đăng ký vào cơ sở dữ liệu của RePEC. Việc xếp hạng được căn cứ vào rất nhiều chỉ tiêu khác nhau. Đối với các nhà nghiên cứu thì theo tôi biết có khoảng 30 chỉ tiêu, ví dụ số lượng bài, số lần được các bài báo và tạp trí khoa học khác trích dẫn, mức độ ảnh hưởng.

Tôi nghĩ RePEC giúp việc quảng bá và chia sẻ các kiến thức, liên kết các nhà khoa học với nhau được dễ dàng hơn rất nhiều. Tôi và một số đồng nghiệp cũng chưa bao giờ gặp mặt nhau nhưng biết nhau qua RePEC.

TS Nguyễn Đức Khương

Những trường Nội trú giàu nhất ở Mỹ

Có vốn tài chính từ hàng trăm triệu đến hơn tỷ USD, các trường nội trú sang trọng nhất tại Mỹ cung cấp cho học sinh môi trường học tập tốt cùng những chuyến tham quan nước ngoài.


Trong danh sách những trường nội trú giàu nhất nước Mỹ do Business Insider công bố, Học viện Phillips Exeter ở New Hampshire đứng đầu tiên với vốn tài chính lên đến 1,15 tỷ USD. Gần 50% học sinh trường được hỗ trợ tài chính nhờ số tiền hiến tặng của cựu học sinh. Tất cả lớp học diễn ra dưới hình thức hội thảo. Phillips Exeter từng đào tạo hai chủ nhân giải Nobel, cựu Tổng thống Franklin Pierce, ông chủ Facebook Mark Zuckerberg, nhà sáng lập Quora, Adam D'Angelo, cùng nhiều tỷ phú khác.


Học viện Phillips Andover ở Massachusetts đứng thứ hai trong danh sách với vốn tài chính 1 tỷ USD. Đây là trường nội trú tích hợp lâu đời nhất ở Mỹ với 238 năm hoạt động. Phillips Andover có hai bảo tàng nằm trong khuôn viên trường, thuận tiện cho việc học tập của học sinh. Hai cựu Tổng thống George H.W. Bush và George W. Bush từng học tại đây.


Xếp thứ ba là trường St. Paul’s ở New Hampshire. Với tổng vốn tài chính 551 triệu USD, trường tạo điều kiện tốt nhất để học sinh học tập thông qua phương pháp thực hành trong phòng thí nghiệm và các cuộc thăm dò thực tế. Những trường đại học hàng đầu như Georgetown, Brown, Columbia và Harvard là lựa chọn phổ biến của cựu học sinh St. Paul's trong 4 năm qua.


Với tổng vốn tài chính 532 triệu USD, Học viện Deerfield ở Massachusetts đứng thứ tư trên bảng xếp hạng. Hàng năm, trường dành 8 triệu USD để hỗ trợ tài chính cho 35% số học sinh. Khuôn viên trường rộng hơn 1,34 km2, bao gồm sân thi đấu thể thao, sân quần vợt, trung tâm thể dục thẩm mỹ và một nhà thuyền rộng gần 550 m2 dọc sông Connecticut.


Đứng thứ năm là trường Hotchkiss ở Connecticut với tổng vốn tài chính 362 triệu USD. Học sinh trường đến từ 35 bang thuộc Mỹ và 34 quốc gia. Hotchkiss liên kết đào tạo với một số trường ở Pháp, Italy, Trung Quốc hoặc Tây Ban Nha. Vào kỳ nghỉ, học sinh có thể tham gia các chuyến tham quan do giáo viên hướng dẫn đến các nước như Canada, Cuba, Ecuador, Kenya.


Xếp ở vị trí thứ sáu, trường Groton ở Massachusetts sở hữu vốn tài chính 350 triệu USD. Mỗi học kỳ, học sinh phải hoàn thành ít nhất 5 khóa học, bao gồm các lớp viết văn bình luận, đạo đức, ngoại ngữ. Groton đề cao tính cộng đồng, trường thường tổ chức lễ cầu nguyện vào buổi sáng, điểm danh mỗi ngày, các kỳ nghỉ bất ngờ và tiệc sinh nhật trường.


Trường Peddie ở New Jersey xuất hiện trong danh sách ở vị trí thứ bảy. Tổng vốn tài chính của trường là 326 triệu USD. Trung bình, mỗi lớp chỉ có 12 học sinh. Tỷ lệ 6 học sinh/giáo viên cho phép trường quan tâm đầy đủ, sát sao đến học tập và đời sống cá nhân của các em. Phần lớn cựu sinh viên trường Peddie chọn đại học New York, Johns Hopkins, Carnegie Mellon và Cornell làm điểm đến sau khi tốt nghiệp.


Các Học viện Culver ở Indiana, bao gồm Học viện Quân sự, Trại hè, Học viện Nữ sinh, đứng thứ tám trên bảng xếp hạng. Với tổng vốn tài chính 322 triệu USD, hàng năm, học viện dành khoảng 10,7 triệu USD để hỗ trợ các học sinh gặp khó khăn hoặc có thành tích học tập tốt.


Trường Lawrenceville ở New Jersey sở hữu 320 triệu USD vốn tài chính. Trường có 18 khu ký túc xá dành cho học sinh được phân theo khối học và giới tính. Lawrenceville thực hiện cam kết Sáng kiến Khuôn viên Xanh, lắp đặt trang trại năng lượng mặt trời rộng 0,12 km2, cung cấp 90% nhu cầu năng lượng cho trường.


Với 318 triệu USD vốn tài chính, trường Choate Rosemary ở Connecticut đứng thứ mười trên bảng xếp hạng. Trường yêu cầu tất cả học sinh mang iPad khi đến lớp. Choate Rosemary xây dựng tòa nhà dành riêng cho việc học Toán và Khoa học. Học sinh cũng có thể tham gia Chương trình Nghiên cứu Môi trường tại Trung tâm Kohler.

(Sưu tầm)

Mai Chi kể chuyện chinh phục học bổng ĐH danh tiếng Mỹ

Cô gái Hà Nội Phạm Mai Chi du học Mỹ từ năm lớp 11 trước khi chinh phục Đại học Temple để nuôi dưỡng ước mơ kinh doanh.

Ước mơ kinh doanh từ trải nghiệm tình nguyện

Hồi còn học ở Việt Nam, Mai Chi tích cực tham gia tổ chức sự kiện cho các lễ hội ở trường và các hoạt động cộng đồng. Em làm cộng tác viên dịch cho NXB Kim Đồng và VVAF (cựu chiến binh Mỹ tại Việt Nam); dịch sách, gây quỹ và tặng hai tủ sách cho trường tiểu học ở Cao Bằng,… Trong những hoạt động trải nghiệm, Chi ấn tượng nhất với việc đi thực tập bán hàng tại một cửa hàng quần áo.
Mai Chi – cô gái xinh xắn giành học bổng ĐH Temple, Mỹ.

“Tuy em chỉ làm trong thời gian hè, em đã học được rất nhiều bài học quý giá mà lúc đầu em không nghĩ mình có thể học được chỉ từ việc đứng bán hàng. Đó là cả một nghệ thuật, từ việc bày trí cửa hàng cho hút mắt và hấp dẫn, đến đón khách như thế nào để vừa giữ được khoảng cách mà vẫn cho họ thấy sự quan tâm nhất định.

Đây là những điều em chưa bao giờ chú ý trước khi đi thực tập, và công việc tưởng chừng như dễ lại đòi hỏi nhiều sự tinh tế và quan sát. Sau khi đi làm ở cửa hang quần áo xong, em bị mắc “bệnh nghề nghiệp”, nhìn thấy cửa hàng nào cũng quan sát và phân tích xem cửa hàng này có hút khách không và vì sao.Từ đó em mới thấy, chính những chi tiết nhỏ và tinh tế làm nên sự khác biệt và những thành công lớn”, Chi tâm sự.

Ước mơ tương lai sẽ học ngành kinh doanh của Chi bắt đầu từ điều tưởng chừng đơn giản đó.


Cô gái yêu nghệ thuật biết nhảy, hát, khiêu vũ và chơi trống.

Mê đàn, hát, trống, khiêu vũ

Cuối năm lớp 11, Mai Chi sang Mỹ học cấp 3 tại trường Grier với học bổng 50% và nằm trong danh sách học sinh danh dự của trường 2 năm liên tiếp. Ngoài giờ học, em là “cây nghệ thuật” năng nổ trong các CLB nghệ thuật học sinh. Chi thường xuyên tham gia biểu diễn tại các buổi hòa nhạc và khiêu vũ tại trường học ở Mỹ.

Ngoài ra em cũng thích đàn hát và chơi trống trong thời gian rảnh rỗi để thư giãn và thỏa mãn niềm đam mê nghệ thuật. Tình yêu nghệ thuật đó đi vào bài luận và góp phần giúp Chi chinh phục ĐH Temle, Mỹ.

“Bài luận của em nói về quá trình tập nhảy của em ở bên Mỹ. Em rất thích nhảy nhưng không học ở Việt Nam, sang đây em mới bắt đầu luyện tập nên gặp rất nhiều khó khăn.
Chi và các em nhỏ trong một hoạt động trại hè.

Môn ballet rất khó, vì trông có vẻ rất nhẹ nhàng tinh tế, nhưng thực sự quá trình tập luyện rất cực khổ, và mệt không khác gì đá bóng hay tập tạ. Thế nhưng không vì khó khăn mà mình bỏ cuộc, cho dù có không được hoàn hảo nhưng ít nhất mình đã kiên trì tập luyện, vượt qua chính mình và tiến gần đến thành công. Đó chính là tố chất để thành công trong mọi lĩnh vực”, Chi chia sẻ.

Chi tiết lộ, ước mơ lâu dài của em là về sau mở một chuỗi café, một hãng thời trang, và một studio nhảy phi lợi nhuận ở Hà Nội dạy những bộ môn lạ ví dụ như Tap dance (Nhảy Thiết hài)… Chuẩn bị cho giấc mơ của mình, Mai Chi đang học Entrepreneurship (khởi nghiệp) và tham gia các hoạt động liên quan đến kinh doanh ở Temple để trau dồi kĩ năng và kinh nghiệm.

Sưu tầm

Chọn trường du học vì bảng xếp hạng hay đam mê


'Sự tự ti về thứ hạng trường hay áp lực đi tìm đam mê là những rào cản nhiều du học sinh mắc phải trên hành trình 4 năm đại học đầy cơ hội và cạnh tranh', nghiên cứu sinh đại học California Institute of Technology (Mỹ) Nguyễn Quang Thông chia sẻ.

Tháng 3, 4 là khoảng thời gian quan trọng với những học sinh nộp hồ sơ du học Mỹ, bởi đây là lúc các trường thông báo kết quả có chấp nhận bộ hồ sơ của bạn hay không; cũng là thời khắc bạn phải đưa ra lựa chọn của riêng mình. Nếu như học sinh Mỹ được trực tiếp đến thăm trường để cảm nhận đâu là nơi phù hợp thì các bạn Việt Nam có phần thiệt thòi hơn khi mọi thông tin đến từ Internet và ý kiến chủ quan của các sinh viên đang theo học trong trường. Bên cạnh yếu tố tài chính, việc lựa chọn trường hay ngành học là đắn đo của không ít bạn trẻ sau khi nhận được thư chúc mừng trúng tuyển.

Nguyễn Quang Thông, nghiên cứu sinh ngành Vật lý, Đại học California Institute of Technology (Mỹ). 


Sự tác động của các bảng xếp hạng đại học

Với phần lớn sinh viên Mỹ, bảng xếp hạng trường đại học của tạp chí U.S.News được xem là có sức ảnh hưởng lớn nhất. Tuy vậy, bảng xếp hạng này nhận được không ít chỉ trích từ các chuyên gia giáo dục.

U.S.News sử dụng một số tiêu chí để chấm điểm trường đại học như: tỷ lệ sinh viên tốt nghiệp trong vòng 6 năm, tỷ lệ chọi đầu vào, điểm trung bình các bài thi chuẩn hóa của sinh viên... Mỗi tiêu chí được gắn với một tỷ lệ trong công thức để tính điểm số cuối cùng. Chẳng hạn, nguồn tài chính của trường được tính 20%, tỷ lệ tốt nghiệp được tính 22,5% trên tổng số điểm.

Công thức này được xác định rất ngẫu nhiên và theo nhiều chuyên gia không thực sự phản ánh chất lượng giáo dục. Nicholas Thompson, một nhà báo của tờ Washington Monthly, cho rằng các tỷ lệ trong công thức được điều chỉnh để đảm bảo 3 trường Harvard, Princeton và Yale luôn đứng đầu, khiến bảng xếp hạng trông uy tín hơn. Gerhard Casper, nguyên hiệu trưởng Đại học Stanford, từng gửi thư trực tiếp tới tổng biên tập của U.S.News kêu gọi dừng lại việc xếp hạng dựa trên những công thức ngớ ngẩn và số liệu chủ quan.

Trên thực tế, thành công và mức thu nhập trong tương lai không phụ thuộc nhiều vào bảng xếp hạng. Danh tiếng của trường có thể giúp hồ sơ của bạn lọt vào vòng phỏng vấn, nhưng sau đó mọi thứ phụ thuộc hoàn toàn vào kiến thức và khả năng bản thân. Trên phương diện học thuật, các trường danh tiếng thường có đội ngũ giáo sư là những nhà nghiên cứu hàng đầu thế giới. Tuy nhiên, năng lực nghiên cứu không phải lúc nào cũng tương đương với khả năng giảng dạy và truyền đạt kiến thức. Nói cách khác, những giảng viên tốt nhất không tập trung ở những đại học hàng đầu mà phân bố ngẫu nhiên ở các trường bất kể thứ hạng.

Sự tác động của niềm đam mê trong chọn ngành/trường

Hội đồng tuyền sinh các trường đại học Mỹ thường đánh giá cao "passion", tạm dịch là niềm đam mê. Một ứng viên tốt được kỳ vọng có niềm đam mê sâu sắc với điều gì đó trong cuộc sống để có thể nổi bật giữa vô vàn hồ sơ. Đôi khi niềm đam mê bị nhào nặn gò ép với những sở thích ngắn hạn, hay trở thành một áp lực vô hình khiến không ít học sinh tự ti và lo sợ vì không tìm ra niềm đam mê của bản thân.

Thực tế, không phải bạn trẻ 18 tuổi nào cũng biết được mình muốn làm gì trong tương lai. Điều này hoàn toàn bình thường. Thậm chí với nhiều người, niềm đam mê chỉ trở nên rõ ràng khi đã ngoài 30 tuổi. Khi không còn bị sức ép về tài chính, họ mới có thời gian ngồi tĩnh tâm để nhìn sâu hơn về bản thân và những giá trị lớn hơn tiền bạc. Ép bản thân phải có một niềm đam mê khi nó chưa thực sự đến, vô hình chung là vứt bỏ cả một quá trình trải nghiệm đẹp và đầy trân quý.

Phần lớn các trường đại học Mỹ không yêu cầu bạn phải chọn ngành học trong 2 năm đầu tiên. Vì thế, các du học sinh hãy tiếp cận khoảng thời gian này với trí óc của một đứa trẻ: để sự tò mò và trí tưởng tượng thôi thúc niềm đam mê khám phá. Nếu may mắn, bạn sẽ tìm thấy một môn học mà càng nghĩ hay đọc về nó, bạn càng thấy hưng phấn. Còn nếu không, cuộc đời vẫn chưa kết thúc. Nhà vật lý đạt giải Nobel Richard Feynman từng nói: "Không ai tìm ra tất cả ý nghĩa của cuộc sống này, và điều đó cũng chẳng quan trọng. Hãy cứ khám phá thế giới. Gần như tất cả mọi thứ đều thú vị nếu bạn hiểu về nó đủ sâu".

Một người bạn của tôi, khi sang Mỹ du học đã chọn ngành Văn để theo đuổi. 2 năm sau, cô ấy chuyển sang làm kỹ sư. Bản thân tôi, lúc mới đầu chọn làm sinh viên Kỹ thuật máy tính, nhưng sau một học kỳ, tôi tìm được đam mê riêng của mình là Vật lý rồi chuyển ngành. Cho đến bây giờ, sau hơn 5 năm thay đổi, tôi vẫn hạnh phúc với lựa chọn này.

Lời kết

Sự tự ti về thứ hạng trường hay áp lực đi tìm đam mê là những rào cản nhiều du học sinh mắc phải trên hành trình 4 năm đại học đầy cơ hội và cạnh tranh. Lựa chọn môi trường phù hợp cùng với chuẩn bị một tâm lí thoải mái là yếu tố tiên quyết để tận hưởng trọn vẹn trải nghiệm du học - một quá trình khám phá cả về tri thức nhân loại lẫn tương giao giữa các nền văn hóa, để từ đó hiểu thêm về bản thân và những giá trị cội nguồn.

Theo Nguyễn Quang Thông
Nghiên cứu sinh ngành Vật lý
Đại học California Institue of Technology, Mỹ

Chọn trường du học Mỹ: Đừng bỏ qua khía cạnh văn hoá



'Tôi biết một số du học sinh vì chọn trường không phù hợp, không hòa nhập được và sau vài tháng theo học đã quyết định trở về Việt Nam hoặc chuyển trường, tốn rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc', Trần Khánh Linh, Đại học Oberlin (Mỹ) nói.

"Em định nộp trường này vì có vẻ nó cho nhiều tiền", một học sinh lớp 12 giải thích lý do muốn nộp hồ sơ vào Đại học Oberlin mà tôi đang theo học. Em cho biết, không còn lý do gì khác và chưa tìm hiểu nhiều về trường. Câu trả lời này làm tôi nhớ lại những cuộc nói chuyện của mình với bạn bè về trải nghiệm đại học của họ. Không ít bạn trước cũng chọn trường vì lý do đơn giản như thế, sau đó đã phải khóc vì nhận ra sai lầm. Thực tế hiện nay, nhiều học sinh Việt Nam đang cố gắng bằng mọi cách để vào được những trường top với suất học bổng cao nhất, mà quên đặt câu hỏi - liệu trường đó có thật sự phù hợp với mình?

Trần Khánh Linh, sinh viên năm 2, chuyên ngành Truyền thông và Xã hội học, Đại học Oberlin, Mỹ. 


Với chi phí đắt đỏ của các đại học Mỹ, việc quan tâm tới vấn đề tài chính đầu tiên là hoàn toàn dễ hiểu. Bên cạnh đó, cũng không thể phủ nhận sự quan trọng của xếp hạng trường - điều thể hiện danh tiếng, chất lượng, mức độ khó và cạnh tranh của đại học. 

Tuy vậy, yếu tố văn hóa cũng đặc biệt không nên bị bỏ quên trong quá trình chọn trường, bởi nó ẩn chứa những rủi ro khó lường. Hãy cứ thử tưởng tượng bạn không thích tiệc tùng, nhảy nhót, sẽ cảm thấy lạc lõng thế nào nếu 90% học sinh trong trường tiệc tùng suốt ngày và thích tham gia các hội nam sinh, nữ sinh (Greek life). Tiếng nói của bạn liệu có được tôn trọng khi vào phải một trường có quan điểm chính trị bảo thủ mà bản thân lại mãnh liệt ủng hộ phe cấp tiến? Ngôi trường bạn chọn khi du học sẽ không chỉ là nơi học tập mà còn là ngôi nhà của bạn trong suốt bốn năm. Do đó, cần quan tâm tới những người sẽ ở cùng nhà và những thói quen, sở thích, văn hoá của họ.

Do rào cản ngôn ngữ, văn hóa, việc hòa nhập ở Mỹ không phải lúc nào cũng dễ dàng. Sốc văn hoá là hiện tượng mọi sinh viên quốc tế đều phải trải qua, tuy nhiên nặng hay nhẹ phụ thuộc vào khả năng thích nghi của mỗi cá nhân và môi trường xung quanh cũng đóng vai trò không nhỏ. Nếu ở một ngôi trường không phù hợp và cảm thấy khó hòa nhập, nhiều bạn trẻ có xu hướng dần tách bản thân khỏi các hoạt động trong trường. Điều đó dẫn đến vô vàn hệ quả xấu. Chưa kể việc ít tham gia các hoạt động cộng đồng và cảm thấy khó hòa nhập sẽ khiến sinh viên cô đơn và bị cô lập, có xu hướng dẫn đến các bệnh tâm lý nghiêm trọng, ảnh hưởng tới học tập cũng như sức khoẻ lâu dài.

Nghiên cứu về mối liên hệ giữa việc chọn trường và sự phát triển của người trẻ, GS Barbara Schneider, ngành giáo dục và xã hội học, Đại học Michigan State đã chỉ ra, việc tham gia những hoạt động trong trường là chìa khoá củng cố trải nghiệm sống và học tập của sinh viên. Những bạn chủ động tham gia hoạt động trong trường thường dành nhiều thời gian tiếp xúc với các tổ chức sinh viên, giáo sư và nhân viên trong trường hơn. Từ đó, chất lượng học tập và khả năng nắm bắt cơ hội như việc làm thêm, hội thảo khoa học hay vị trí nghiên cứu tốt hơn những người kém hòa nhập.

Về mặt lâu dài, những người cảm thấy hài lòng nhất về cuộc sống của mình là những người khi còn đi học biết tự đánh giá năng lực bản thân và tận dụng các tài nguyên trong trường. Còn những sinh viên khi đi học chỉ cố gắng đạt điểm cao ở các môn học chính mà không dành thời gian tham gia hoạt động ngoại khoá và phát triển ở các mảng phi học thuật như âm nhạc, nghệ thuật, thường không hài lòng với những lựa chọn giáo dục và nghề nghiệp tương lai.

Tôi biết một số du học sinh vì chọn trường không phù hợp, không hòa nhập được mà sau vài tháng theo học đã quyết định trở về Việt Nam hoặc chuyển trường. Điều này gây tốn rất nhiều thời gian, công sức và tiền bạc. Chưa kể, đôi khi những thủ tục và yêu cầu phức tạp còn khiến việc học hành của bạn đó bị lỡ dở, ví dụ trường ở Việt Nam yêu cầu học lại từ đầu hoặc không có chuyên ngành mong muốn. Nghiêm trọng hơn, đã có du học sinh về nhà trong trạng thái trầm cảm, rối loạn tâm lý vì áp lực kéo dài, ảnh hưởng tới cuộc sống sau này.

Vì vậy, việc tìm được một ngôi trường phù hợp với khả năng, tính cách và hướng đi trong tương lai, một nơi mà bạn có thể yên tâm học tập, sinh hoạt và phát triển, là vô cùng quan trọng.

Một vài gợi ý khi chọn trường du học Mỹ

Thông thường, sinh viên Mỹ sẽ cùng gia đình dành thời gian tới tận những trường họ định nộp hồ sơ, ở lại vài đêm, đi tour quanh trường, học thử một vài lớp... để xem đây có thực sự là nơi họ muốn dành 4 năm đại học.

Tuy nhiên, với phần lớn học sinh Việt Nam, vì điều kiện khoảng cách không cho phép, thì bên cạnh các bảng xếp hạng như U.S.News Rankings, Forbes, bạn có thể tìm đọc các trang nhận xét, đánh giá trường như: Niche, Princeton Review hay Student Reviews để nắm thông tin từ chính học sinh, cựu học sinh của trường. Đây là nơi bạn sẽ biết được gu văn hoá, tính cách đặc trưng của trường.

Cuối cùng và theo tôi là quan trọng nhất, hãy tìm xem có sinh viên Việt Nam nào đã và đang theo học trường bạn thích, tìm cách liên lạc với họ. Những người này sẽ cho bạn thông tin giá trị nhất, từ việc trường có nhiều sự giúp đỡ, hỗ trợ học sinh quốc tế không, mọi người có thân thiện, xung quanh trường còn thiếu gì để chuẩn bị mang sang... Nếu trường này trước nay chưa có sinh viên Việt Nam theo học, hẳn đằng sau cũng phải có lý do nào đó mà bạn nên lưu ý.

Hãy tổng hợp thông tin từ tất cả nguồn này và so sánh các trường với nhau. Đừng vội đưa ra quyết định chỉ vì một số liệu hay một vị trí xếp hạng. Đại học không chỉ là nơi chuẩn bị cho nghề nghiệp sau này mà còn là nơi bạn tìm ra tiếng nói và nhân cách con người mình. Hãy chọn một môi trường vừa đủ thách thức để bạn dặn mình phải cố gắng nhưng không bị bỏ lại đằng sau, vừa đủ thân thiện để bạn được tôn trọng nhưng cũng không lãng mạn hoá cái nhìn của bạn về đời thực, và vừa đủ khác biệt với những gì bạn từng trải nghiệm để biết nhìn lại mình và học hỏi từ người khác.

Tôi nghĩ rằng, thay vì hỏi "Bạn được học bổng bao nhiêu?", "vào trường top mấy?", hãy hỏi rằng: "Bạn có hạnh phúc ở nơi bạn theo học?". Đừng để những năm tháng du học khi kết thúc chỉ còn là một dấu gạch đầu dòng trong lý lịch, hãy biến nó thành trải nghiệm đẹp để ta nhìn lại và có thể mỉm cười.

Theo Trần Khánh Linh
Sinh viên năm 2, chuyên ngành Truyền thông và Xã hội học
Đại học Oberlin, Mỹ