Thứ Năm, 21 tháng 7, 2016

Câu chuyện Du học: Một hành trình mới


Câu chuyện của Nguyễn Thanh Huyền – cựu sinh viên trường Hà Nội–Amsterdam - đã được đăng trên Tạp chí The Collegian của Fresno State vào tháng 11 năm 2014.

Chào các bạn, mình là Thanh Huyền, sinh viên năm nhất trường Đại Học Fresno State tại California. Giờ này năm ngoái, mình còn là học sinh cuối cấp, nghĩ việc gói ghém lời tạm biệt bạn bè, Hà Nội, và cả tuổi học trò của mình vào 3 tháng hè trước kỳ nhập học mùa Thu là chưa hề đủ. Nhưng ngay cả lúc đó, mình đã biết mình muốn học Đại Học ở nước ngoài! Cất kỹ giấc mơ trong ba lô đeo lưng, mình tới Mỹ. Giờ lại tới thời gian ấy – khi các bạn học sinh năm nhất chuẩn bị xếp va-li khởi hành sang ngôi trường mình đã chọn. Thế nên, mình vừa điểm tên những món “hành lý” không tốn ký nào, nhưng mình nghĩ sẽ khá cần thiết trong chuyến đi sắp tới. Các bạn cùng đọc nhé!


1. Khiên chắn cú sốc văn hóa:

Thực ra, khi sang nước ngoài, mình không gặp mấy các trở ngại sinh ra từ bất đồng trong văn hóa sống. Người Việt Nam mình sống tình cảm và ý tứ, nên hòa nhập khá tự nhiên với dân bản địa. Cú sốc văn hóa mình gặp phải thực ra lại là từ 1 việc rất đơn giản: thay đổi về vị trí địa lý. Những ngày đầu tiên, mình chưa quen việc bỗng chốc xa nhà tới nửa vòng Trái Đất. Mất khoảng 1, 2 tuần mình mới quen với môi trường sống mới, và cảm thấy “thật” người hơn. Mình mong khi quay lại Mỹ sau kỳ nghỉ hè này, mình sẽ không mất quãng thời gian chuyển tiếp này nữa.

Tuy thế, đối với mình, có 1 cú sốc còn khó “chắn” hơn việc không gian, thời gian sống thay đổi: sốc ngôn ngữ. Người ta thường nói “Ranh giới của ngôn ngữ chính là giới hạn sự hiểu biết của bạn,” và câu nói này thật đúng với trường hợp của mình. Mình không gặp khó khăn trong lớp học nhiều, (mình khá quen với Tiếng Anh học thuật) mà là ở ngoài giờ học, khi bên mình không còn là thầy cô giáo, không còn là chữ nghĩa bài vở, mà chỉ còn những người bạn đang trò chuyện để hiểu nhau. Đôi lúc, chỉ một từ, một cái tên vô tình được nhắc đến cũng có thể kết nối 2 con người với nhau. Với mình và những người bạn nước ngoài, rất khó tìm được những sự nối kết tức thì như thế vì chúng mình khi lớn lên đã tích lũy cho mình một “góc con người” từ những bài hát, những câu chuyện, những trải nghiệm hoàn toàn khác nhau.

Để đúc “khiên” chắn sốc ngôn ngữ, mình nghĩ có 2 cách. Một là: đừng để “phải biết hết” trở thành 1 loại áp lực. Lúc mới sang, mình cũng khá căng thẳng về vốn từ vựng đời sống eo hẹp, có người chị nhắc mình: “Cứ từ từ em, rồi sẽ quen.” Nhớ ngày xưa học từ mới Tiếng Anh, học nhồi nhét khiến mình khá mệt mỏi, và các từ học được cũng toàn “từ đơn chết*,” không sử dụng linh hoạt được. Còn lúc thoải mái nhất: học bằng cách viết lời bài hát, viết truyện, vẽ hình minh họa từ mới, mình học lại “vào” hơn nhiều. Nên lúc đó mình nhận ra “giờ cũng vậy” – còn nhiều từ chỉ đồ vật, danh lam, nhiều tên diễn viên, nhạc sỹ, còn nhiều từ lóng mình chưa hiểu ngay, nhưng cứ giao tiếp với các bạn bình thường, dần dà sẽ hiểu. Hai là: phải trang bị cho mình vốn hiểu biết sâu sắc về chính văn hóa dân tộc mình – về các loại hình nghệ thuật dân gian, âm nhạc, mỹ thuật, văn học, danh lam thắng cảnh, ẩm thực, địa lý, hay các phong tục tập quán. Chính những hiểu biết này sẽ giúp tạo nên sức hút riêng và khiến mình gần gũi với bạn bè quốc tế hơn!

2. Một đôi tai thích nghe hướng dẫn:

Trong cả một năm học, có thể học sinh mình sẽ rất bỡ ngỡ trước bao nhiêu việc cần phải tự làm lần đầu tiên: nộp nốt các giấy tờ cần thiết (giấy tờ tiêm chủng hay bảng điểm kỳ cuối chẳng hạn), chọn gói cước điện thoại, xin việc làm thêm, làm thẻ An sinh Xã hội, đặt vé máy bay, hay điền giấy tờ thuế. Và để hoàn thành chúng, ta cần cố nghe và làm theo hướng dẫn, dù nó đến từ các giáo sư của bạn, student portal, sổ tay từ ngày định hướng (orientation handbook), phòng An sinh Xã hội, hay bất kỳ máy trả lời tự động nào. Một bản hướng dẫn rất cần đọc là dự kiến khóa học – syllabus, vì nó thường nêu rõ mục tiêu khóa học, mong đợi và yêu cầu từ giảng viên, thành phần điểm toàn khóa, và cả 1 bảng nội dung dự kiến của từng bài học, giúp bạn chuẩn bị chống “bão” bài vở kịp thời.

Ba sai lầm phổ biến nhất trong việc tiếp nhận chỉ dẫn chúng mình hay thường mắc là: không tập trung vào toàn bộ lời hướng dẫn (đôi khi chỉ một cụm đọc thiếu hoặc chưa hiểu rõ nghĩa có thể khiến ta mất đi cả 1 cơ hội), chậm làm theo hướng dẫn vì bạn không thích phần nào đó của nó (phỏng như đóng các khoản phí bạn vẫn đinh ninh được miễn), và làm mất mảnh giấy bạn dùng để ghi chép những thông tin quan trọng (chuyện xảy ra luôn nếu bạn học của bạn “gọn gàng” y chang của mình).

Nếu bạn gặp phải những hướng dẫn quá dài, khô khan khó hiểu, đừng ngại nhờ “cứu trợ” từ những người có kinh nghiệm nhé!


3. Thói quen xử lý việc cần làm nhanh chóng, kịp thời:

Email trường và student portal thường là dạng thức giao tiếp chính giữa trường và sinh viên. Thế nên chẳng lạ gì khi bạn sẽ hay tìm được những thông tin thật hay trong email trường, chẳng hạn như thông báo lớp nghỉ học đột xuất hoặc cơ hội tình nguyện, thực tập, hay học bổng kèm hạn nộp hồ sơ. Nên, để tránh có khi phải lặng người tiếc nuối về sau, hãy luôn cố kiểm tra email thật thường xuyên bạn nhé!

Có 2 lời khuyên từ các anh chị đi trước mình thấy rất có ích là: vào cuối ngày, hãy cứ mở và đọc tất cả các email trong ngày, dù việc nó nói tới khó hay dễ xử lý (vì mình luôn có thể đánh dấu nó, gác lại xử lý sau), và sử dụng chức năng phân loại emails vào nhóm (create labels) để tiện quản lý. Có 1 luật bất thành văn trong việc viết email là: khi viết các email nghiêm túc, trịnh trọng, email càng viết được rõ ràng, súc tích thì càng tốt. Nếu email bạn định gửi đang quá dài, hãy kiểm tra các khả năng sau: có thể A. văn phong bạn sử dụng còn quá phức tạp, B. bạn chưa xác định được chính xác mình cần hỏi gì hay cần được giúp đỡ điều gì, hoặc C. bạn đưa câu hỏi không thuộc lĩnh vực chuyên môn của người nhận thư.

So với email, tin nhắn và các cuộc gọi đến dễ xử lý hơn nhiều. Chúng mình chỉ cần để ý tới chúng 1 chút. Luôn dọn hòm thư thoại thường xuyên và nhớ tắt chế độ “Không làm phiền” khi hết cần nó bạn nhé!

Sưu tầm

0 nhận xét: