Du học cấp 3: nên hay không nên?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Hồ sơ nộp trung học nội trú cần những gì?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cho con học trường nội trú tại Mỹ?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Những điều cần biết: 5 lý do khiến bạn nên đi du học

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cứ phải học bổng và trường top?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Thứ Bảy, 12 tháng 9, 2015

Những truyền thống "quái đản" của sinh viên Mỹ

Với bộ óc siêu phàm kỳ quặc không giống ai, những truyền thống siêu bá đạo ở các trường đại học tại Mỹ phải nói là không nơi nào đỡ được!



Nitrogen Day
Sinh viên của trường Đại học Reed tổ chức Nitrogen Day để "vinh danh" giá trị của khí Nitơ trong tự nhiên. Một loại chất không mùi, không màu, không cháy, không nổ, không phải khí hiếm nhưng có thể làm bạn mất tỉnh táo hoặc nói giọng buồn cười.
Trong buổi kỷ niệm này thức ăn được phục vụ miễn phí với bia pha Nitơ và mọi người sẽ đọc những bài thơ ngắn trên hiên nhà Hội sinh viên để ngẫm nghĩ về sự quan trọng của Nitơ.
13301-91302

Khỏa thân đạp xe
Đại học Vermont là Đại học đầu tiên tại Mỹ cho phép sinh viên tổ chức đạp xe khỏa thân thay vì truyền thống chạy khỏa thân ở nhiều trường đại học khác. Sự kiện này được tổ chức vào buổi tối cuối cùng của học kỳ, trong một khu vực được rào chắn thuộc khu University Heights của trường. Chương trình này nhằm mục đích giúp sinh viên xả hơi trước năm học mới. Mỗi năm hoạt động này thu hút hàng nghìn người xem và sinh viên tham gia.
Big Sub
Tháng 10 hàng năm, hội Sinh viên trường Đại học Barnard sẽ tổ chức "The Big Sub". Trong ngày lễ này họ sẽ làm một chiếc bánh sandwich khổng lồ (mỗi năm sẽ dài thêm khoảng 30 cm để tượng trưng cho khóa đã ra trường), được trải dài ra khắp khuôn viên trường học cho tới khi sinh viên và giảng viên ăn hết.
Vào ngày chính thức, mỗi sinh viên sẽ được phát cho một bản đồ để xác định đúng chỗ có nhân bánh mà mình yêu thích trong chiếc sandwich. Hàng nghìn sinh viên đã háo hức đợi đến 07 giờ tối và thưởng thức chiếc bánh dài hơn 200m chỉ trong vòng chưa đầy 05 phút.
13305-91302

13306-91302

13307-91302

13308-91302

13309-91302
Bãi chiến trường sau cuộc vui.

13310-91302
Fish Toss

13311-91302
Một số trường đại học ở Mỹ có những truyền thống thể thao khá "điên rồ" nhưng có thể làm mọi người trở nên cực kỳ phấn khích. Sinh viên Đại học New Hamsphire sẽ ném những chú cá vào sân Hockey sau khi đội của trường ghi bàn đầu tiên, tượng trưng cho thủ môn đội đối đầu đã "câu" được bóng khúc khôn cầu vào lưới.
13312-91302
Truyền thống này bắt nguồn từ những năm 70 và quan trọng tới mức huấn luyện viên sẽ sẵn sàng chấp nhận hình phạt để giữ truyền thống.
13313-91302
THON Weekend

13314-91302
THON Weekend.

13315-91302

THON Weekend là truyền thống thi sức dẻo dai khi nhảy trong vòng 46 giờ liên tiếp không ngồi, không ngủ, được Đại học Penn State tổ chức từ năm 1973 đến nay. Đặc biệt, phần lớn phí tham gia được chuyển đến Quỹ Four Diamonds để giúp đỡ những trẻ em bị bệnh ung thư. Tính từ năm 1977, THON đã quyên góp được hơn 114 triệu đô la Mỹ (hơn 2.000 tỷ đồng).
13317-91302

13318-91302

13319-91302
The Primal Scream (Tiếng hét nguyên thủy) và Dead Week (Tuần chết)
13320-91302

13321-91302
The Primal Scream.

Đại học Harvard thường nắm giữ vị trí đầu tiên trong các bảng xếp hạng giáo dục Đại học Quốc tế, nhưng ngoài hệ thống giáo dục danh giá và tiên tiến, Harvard còn được chú ý bởi những truyền thống khá kỳ quặc khác người khiến ai ai đều không khỏi tò mò. Đó là truyền thống về "Tiếng hét nguyên thủy" - "The Primal Scream" được khởi xướng từ những năm 1960. Các sinh viên mở cửa sổ vào lúc nửa đêm và hò hét vào một hoặc nhiều đêm trong tuần thi cử căng thẳng. Không chỉ hò hét, các sinh viên còn tụ tập nhau lại, cởi bỏ quần áo và chạy vòng quanh trường. Ngoài tên gọi "Tiếng hét nguyên thủy", trò này còn có tên gọi khác như "Chứng điên nửa đêm" (Midnight Madness).
Ngoài truyền thống Primal Scream ra, còn có Dead Week (Tuần chết) - tuần trước kỳ thi cử cuối cùng, các sinh viên mệt mỏi và chần chừ không muốn học bài hay làm các bài luận cuối cùng. Đây là tuần mà sinh viên rơi vào trạng thái "gần chết" và toàn trường u ám cũng như hoàn toàn yên lặng. Trong thời gian này, những sinh viên có thể bị mất ngủ, dễ nổi cơn, và stress. Hầu hết các sinh viên đều ghét Dead Week.
13322-91302

13323-91302

Viện Công nghệ Massachusett đặt cả chiếc xe hơi lên nóc nhà
13324-91302

13325-91302

Ngôi trường MIT.
Ngôi trường MIT này đã rất nhiều lần khiến người khác bàng hoàng và tự hỏi làm cách nào mà các sinh viên lại có thể đưa cả một chiếc xe hơi lên nóc tòa nhà Great Dome của trường mình. Chuyện này không chỉ diễn ra một lần mà một năm vài lần, cứ vào một buổi sáng sớm, tất cả mọi người đều kinh ngạc khi có một chiếc xe, có khi còn là một chiếc xe cảnh sát, được đưa lên nóc nhà. Có lần, các giáo viên đã phải dùng tới 03 chiếc trực thăng để đưa một chiếc xe Chevrolet xuống.
13326-91302
Chui xuống cống và khám phá
Sinh viên Stanford (bang California) có "phong tục" lạ lùng là khám phá mạng lưới đường hầm cấp hơi nước của trường. Việc này không diễn ra vào một ngày nào cụ thể mà bất cứ khi nào sự tò mò, háo hức để khám phá, các sinh viên quyết định thực hiện ngay. Họ nâng miệng cống lên và cùng nhau chui xuống. Đây đã trở thành một truyền thống đặc trưng của tất cả sinh viên tại ngôi trường này.
Ném nhau xuống bể nước
Tại trường Đại học Occidental (Los Angeles), sinh viên sẽ bị các bạn ném xuống vòi phun nước Gilman vào ngày sinh nhật của mình. Không kể là thời tiết đang nóng hay lạnh, là sinh viên nam hay sinh viên nữ, họ đều bị bạn bè mình ném bất ngờ xuống dưới hồ. 
10 phút hò hét
10 phút hò hét tại trường Đại học Regis (Denver, Mỹ), vào suốt tuần thi cuối cùng, có một quy định mang tên “24 giờ yên lặng”. Quy định này bắt buộc tất cả các sinh viên phải yên lặng và không gây mất trật tự, nếu ai vi phạm sẽ bị phạt. Tuy nhiên, sau 04 ngày yên lặng và chăm chỉ học hành, các sinh viên sẽ có 10 phút để hò hét, gào rú, cười thoải mái và chạy đuổi nhau trong sảnh lớn của trường.
Gây rối trong thư viện
13327-91302
Đây chính là thành phần "gây rối" trong thư viện vốn yên tĩnh trở nên náo nhiệt.

13328-91302
Ở trường Đại học Columbia (New York) có một ngày đặc biệt mang tên Orgo Night. Đó là đêm trước khi diễn ra kỳ thi môn Hóa hữu cơ - một môn học rất khó và đa số các sinh viên đều rất ghét môn học này, vì thế các sinh viên sẽ có mặt ở thư viện Butler học bài. Tuy nhiên, đội diễu hành của trường sẽ đột ngột có mặt, làm náo loạn bầu không khí vốn rất yên tĩnh, với mục đích gây rối loạn ồn ào khiến các sinh viên không thể tập trung học tập.
Sưu tầm

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2015

Ước gì con tôi không phải đi du học

Chuyến bay kéo dài 24 giờ đồng hồ, bao gồm cả transit ở Nhật Bản. Gia đình tôi chỉ còn biết cầu trời khấn Phật để mong bình an. Và tôi cũng như biết bao gia đình phải chờ đợi một năm học thì con mới về nghỉ hè. Không có gì có thể tả hết nỗi khổ của những người làm cha mẹ xa con. Cũng không có gì có thể nói hết về sự gian nan vất vả khi cha mẹ lao động cực nhọc kiếm tiền học phí cho con đi du học. Bởi cho một đứa con đi học xa nhà cần cả một tinh thần thép và một khả năng tài chính đủ mạnh. Cũng như chính đứa bé đó muốn thành công cũng phải vượt qua những thách thức không dễ dàng ở nơi chúng chưa bao giờ biết đến, trong môi trường học tập và cạnh tranh quốc tế.Tôi ra sân bay Tân Sơn Nhất tiễn con đi Mỹ du học vào năm ngoái mà lòng nặng trĩu nỗi buồn. Sân bay đông nghẹt. Nhìn những em bé chỉ 15, 16 tuổi như con tôi một mình đẩy hành lý vào làm thủ tục ở sân bay mà rớt nước mắt.
Nhưng vì sao gia đình tôi và biết bao gia đình khác đã lựa chọn con đường này? Có lẽ vì chúng tôi muốn thoát ra khỏi nỗi lo lắng và buồn bực đã nặng trĩu trong lòng nhiều năm qua.
Nếu ta cùng ra đường buổi sáng, buổi trưa và chiều ở TP HCM, có thể thấy cảnh từng gia đình đang gồng gánh chở con đi học. Con tôi cũng đã từng như vậy. Những đứa bé kể từ lớp 1 đã phải dậy rất sớm, độ 5h30-6h. Sau đó, chúng phải ăn vội vàng một gói xôi hay một gói bánh mì sau lưng cha mẹ. Người cha hay người mẹ vừa luồn lách giữa đám đông nghẹt khói bụi, vừa thúc con ăn cho mau. Con đến trường tất bật và sau đó bắt đầu một ngày học ba ca. Cả sáng, chiều và tối, từ học chính khóa đến học thêm nếm. Giờ làm việc của một đứa bé thành ra từ 6h sáng đến 10h đêm. Không biết đến thể dục, thể thao, không có hoạt động xã hội nào ngoài học và học. Và các bữa ăn của các cháu hầu như là ở ngoài đường hay ở trường học mà hầu hết có thể thấy là thiếu cân bằng dinh dưỡng. Tất cả như một guồng quay rất đều và rất tệ. Nếu không ở trong guồng này, các cháu sẽ văng ra ngoài và không thể theo kịp cách dạy, cách học của trường lớp ngày nay. Không chỉ các cháu mà chính tôi cũng sợ hãi guồng quay này. Và hàng chục năm qua, ngày nào tôi cũng tự hỏi khi nào thì nó kết thúc? Nó chỉ có thể kết thúc khi tôi đủ khả năng cho con đi du học và con tôi có học bổng.
Nào ta hãy cùng đọc báo mỗi sáng. Hầu như tháng nào, thậm chí chỉ cách nhau vài ngày lại thấy một sáng kiến, một thay đổi không lớn thì cũng cỡ vừa ảnh hưởng đến mọi cấp học từ Bộ Giáo dục hay Sở Giáo dục địa phương. Kế đó, nhà trường và thày cô lại triệu hồi cha mẹ tới để phổ biến về những thay đổi. Còn cha mẹ và con cái thì nỗ lực xoay như chong chóng quanh những thay đổi đó. Mỗi thay đổi đều kèm theo tiền bạc, thời gian và công sức. Đến nỗi khi mỗi đứa con tôi qua từng cấp học, chúng tôi chỉ còn biết cầu mong làm sao để giữa lúc nước sôi lửa bỏng để cạnh tranh vào học một trường tốt hơn thì không xảy ra thay đổi gì khiến cả con lẫn cha mẹ đều trở tay không kịp. Bởi những thay đổi này làm gì có kế hoạch, có tiến trình gì cụ thể, dường như hứng lên là có một sáng kiến mới. Những chuyện vô lý này chỉ không còn là nỗi lo sợ với gia đình tôi khi con tôi đi du học mà thôi.
Cùng sống và trò chuyện với con thường xuyên, tôi có thể cảm thấy một nỗi buồn khi thấy dường như đánh mất sự trong trẻo của trẻ con bởi những gì chúng đang phải tiếp xúc hằng ngày. Vào ngày lễ, nếu tôi chưa kịp mua quà bánh mang tới biếu cô giáo, cháu rất lo lắng. Cháu nói ở trường các bạn đều mang quà cho cô mà sao mẹ chưa mua. Nếu bị điểm xấu đầu năm, cháu cũng tâm sự rằng các bạn nói thày cô đang “đánh điểm xuống”. Chỉ cần đánh xuống vài điểm nữa là hết tháng 9 hay cùng lắm tháng 10, cả lớp sẽ phải đi học thêm. Nếu không thì không tài nào có điểm tốt. Con tôi cũng nói ở lớp có cha mẹ một số bạn là Mạnh Thường Quân, vì vậy nên cô cũng có những ưu tiên nhất định cho các bạn hơn là những đứa bình thường…Và mỗi kỳ họp phụ huynh chỉ còn là dịp để đóng tiền hội phí ngất ngưởng. Hóa ra những chuyện tiêu cực ở trường học đã biến những đứa bé thành lọc lõi và tìm ra cách đề phòng để sống sót. Và điều này chỉ thực sự chấm dứt khi con tôi đi du học mà thôi.
Vậy rút cuộc, chúng tôi phải cho con đi du học để làm gì? Chỉ để con cái chúng tôi thực sự được là một đứa trẻ con và học hành trong môi trường công bằng và cởi mở, được sinh hoạt xã hội và phát huy năng khiếu thực sự, trong sự ổn định của chiến lược giáo dục cũng như sự chăm sóc tử tế của thày cô giáo. Đó là nền tảng quan trọng nhất cho những đứa bé trở thành người hữu ích mai này.
Trong suốt một năm con tôi ở Mỹ, lần đầu tiên tôi cảm thấy cháu là trẻ con. Ngày nào cháu cũng có một giờ tập thể thao và một giờ học nghệ thuật. Ngoài giờ học, trường có rất nhiều câu lạc bộ thú vị cho các cháu tham gia vui chơi, từ diễn kịch, ca hát, tham gia mọi môn thể thao, làm robot cho đến ẩm thực… Cháu được dạy rất nhiều kỹ năng sống, từ tập luyện để trong mọi thời tiết để nâng cao sức khỏe, sơ cấp cứu, dạy chi tiêu và quản lý tài chính cá nhân đến kỹ năng lãnh đạo và làm việc nhóm… Suốt một năm, dưới sự quản lý của trường, cháu đi ngủ đúng giờ và không hề chơi game hay vào các website không phù hợp. Thay vì học 13-14 môn học, các cháu chỉ học 4-5 môn trong một năm và học rất chuyên sâu. Vì học nội trú, các thày cô chăm sóc ở bên con tôi từ 6h sáng đến 11h đêm. Còn các thày cô dạy chuyên môn thì sẵn sàng chào đón cháu ở văn phòng riêng khi cần và tận tâm chỉ dạy cháu học hành đến nơi đến chốn. Cháu luôn nói với gia đình là mọi người xung quanh rất tốt và thân thiện, con cảm thấy vui vẻ và thoải mái. Và hết năm, cháu đạt kết quả dẫn đầu khối lớp của mình ở trường.
Nếu giáo dục nước nhà ổn định và phát triển thì không gì bằng là con học gần nhà, vừa đỡ tốn kém tiền của gia đình, xã hội mà ít rủi ro. Mỗi gia đình cho con đi du học đều đứng giữa lằn ranh mong manh của hy vọng vào hiệu quả sau du học và những rủi ro có thể xảy ra. Nhưng cuối cùng, họ đành ra quyết định cho con đi như một việc chẳng đặng đừng. Và những quyết định như vậy vẫn còn tiếp diễn, một khi việc dạy và học ở trong nước chưa thoát khỏi mớ bòng bong.
Là một người mẹ, tôi ước gì con tôi không phải đi du học.
Nhà báo Nguyễn Anh Thi)

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2015

Có nên Gap year?


Gap Year không còn là một khái niệm xa lạ với những bạn học sinh, sinh viên trên toàn thế giới. Ở Việt Nam, rất nhiều bạn cũng đã lựa chọn một hoặc một vài Gap Year (năm nghỉ ngơi) cho bản thân sau khi kết thúc 12 năm học phổ thông hoặc sau khi hoàn thành kì thi đại học. 

Thử đọc qua những gạch đầu dòng dưới đây để biết bạn có thực sự hiểu về gap-year không nhé.


Bạn cần gì cho một Gap Year? 1

Gap Year không có nghĩa nằm nhà và... đếm cừu

Mỗi người có một cách sử dụng Gap Year của bản thân mình. Tuy nhiên, đừng biến năm nghỉ ngơi của mình trở thành một năm vô ích và trống rỗng. Đừng chỉ ngồi ở nhà và “thả rông” hoàn toàn với lý thuyết đậm đặc tính chất biện minh một cách bảo thủ: mình đã học tập vất vả trong nhiều năm trời và đây là thời gian nghỉ ngơi. Gap Year nghĩa là bước ra ngoài và tích lũy những kiến thức từ cuộc sống chứ không phải giam mình trong nhà và kết bạn với máy tính, TV.

Gap Year cũng cần kế hoạch

Thông thường, mọi người thường sử dụng Gap Year của mình để đi du lịch, đến những miền đất mới hoặc ít nhất là trải nghiệm những công việc mới, những hoạt động khác nhau. Ngay cả khi chúng ta không thể biết điều gì đang chờ mình ở phía trước, hãy lập cho mình một kế hoạch cụ thể với nhiều phương án khác nhau. Ví dụ, bạn sẽ sử dụng 3 tháng đầu tiên vào việc ôn luyện tiếng Anh để thi lấy chứng chỉ và đăng ký một chương trình thực tập ở nước ngoài. Trong trường hợp, bạn không đạt được kết quả như mong đợi, bạn sẽ dùng chứng chỉ đó để đăng ký những chương trình tình nguyện hoặc đến những vùng đất cần người tình nguyện dạy tiếng Anh cho các em nhỏ, hoặc nộp đơn chấp nhận làm việc không lương cho một công ty dịch thuật nào đó để lấy kinh nghiệm. Để có thể sử dụng hiệu quả Gap Year của mình, bạn cần có kế hoạch, không chỉ một, mà còn là rất nhiều kế hoạch khác nhau để dự phòng.


Bạn chọn Gap – Year vì ai?

Ngay thời điểm Gap Year đang dần trở nên phổ biến, chúng ta phải đối mặt với tình huống nhiều bạn lựa chọn gác lại sách vở và lên đường khám phá thế giới chỉ bởi... “rất nhiều người bạn của tớ cũng làm như vậy”. Họ không hề nghĩ cho bản thân mình, không hề nghĩ mình sẽ được và mất gì từ chuyến đi ấy. Tất cả những gì họ quan tâm là chạy theo trào lưu của số đông. Không những vậy, rất nhiều bạn còn chọn gap-year như một cách chống đối bố mẹ, như một cách để chứng tỏ rằng bản thân đã trưởng thành.

Hãy nhớ, mục đích ban đầu và quan trọng nhất của Gap Year là giúp học sinh, sinh viên trải nghiệm cuộc sống bên ngoài sách vở, giúp họ hiểu rằng đâu mới là đam mê thực sự, đâu là ngành nghề họ phù hợp và muốn theo đuổi trong tương lai. Trước khi bắt đầu Gap Year, hãy thuyết phục bố mẹ bằng những thành tích trước đó, đơn giản như: có thể tự nấu ăn, tự giặt quần áo, tự kiếm việc làm thêm, tự trả tiền học,... 
Không phải tất cả mọi người đều cần đến Gap Year để hiểu thêm bản thân mình. Suy nghĩ thật kĩ, và đừng bước đi vì một người nào khác, hãy bước đi vì chính bạn.

Gap Year, nên làm gì?

Nếu bạn muốn thử sức mình bằng một năm nghỉ ngơi, hãy thử những gợi ý dưới đây.

- Làm tình nguyện trong các trại trẻ mồ côi, trong các trang trại. (Bạn có thể google các trang web như WWOOF hay HELPX để tìm kiếm cơ hội làm tình nguyện ở các quốc gia khác nhau, nơi bạn được cung cấp chỗ ở và đồ ăn miễn phí, đổi lại bạn sẽ làm việc vài tiếng một ngày cho trang trại, hoặc văn phòng của họ).

- Xách ba lô lên và đi: Bạn nên lựa chọn những điểm đến một cách cẩn trọng. Ở bất kì điểm đến nào, ở bất kì quốc gia nào, bạn đều sẽ tìm được những bài học đáng giá, quan trọng là bạn có chủ động học hỏi hay không mà thôi. Bởi thế, đừng ép buộc bản thân mình phải đi quá xa. Một chuyến du lịch xuyên Việt để khám phá kĩ hơn quê hương, đất nước mình cũng không phải ý tưởng tồi.

- Trải nghiệm nhiều công việc khác nhau. Nếu điều bạn cần là kinh nghiệm chứ không phải tiền bạc, hãy chủ động liên hệ và bày tỏ ý kiến của mình với nhà tuyển dụng, bạn sẽ có cơ hội được nhận vào làm. Càng nhiều kinh nghiệm trong nhiều lĩnh vực khác nhau, bạn sẽ hiểu đâu là điều mình thực sự muốn làm và muốn theo học ở trường đại học.

(Theo Tri thức Trẻ)

Thứ Tư, 9 tháng 9, 2015

Hướng dẫn chọn trường trung học

Hướng dẫn chọn trường

Trước khi vào phần nộp đơn đăng kí nhập học, thì việc chọn trường sao cho phù hợp với khả năng, sở thích và tình hình kinh tế của bản thân và gia đình là một quá trình hết sức quan trọng. Trước hết, để chọn được trường, học sinh cần xác định xem mình muốn theo học tại trường Tư thục hay Công lập. Bảng sau sẽ chỉ ra các điểm khác biệt cơ bản giữa hai hệ thống này.
 
Trung học Tư thục
Trung học Công lập
Tuyển sinh
– Hiện nay, học sinh Việt Nam có cơ hội tham gia vào quá trình tuyển sinh theo hai cách: theo vòng tuyển sinh trực tiếp của các trường tại Việt Nam, hoặc tự nộp đơn trực tiếp từ Việt Nam đến các trường.
– Học sinh Việt Nam không bị giới hạn thời gian học tập ở trường.
– Các trường công lập không sang Việt Nam để tuyển sinh. Học sinh Việt Nam chỉ có thể nộp đơn trực tiếp đến các trường.
– Theo luật của chính phủ Mỹ, nếu học trường công lập, học sinh Việt Nam chỉ có thể học tại trường tối đa 12 tháng.
Học phí
– Học phí trung bình trong khoảng $20000-55000. Mức dao động lớn như vậy là do mô hình tổ chức (nội trú, bán trú…), ngân sách đóng góp, cơ sở vật chất,… của từng trường khác nhau.
–  Học phí của trường bán trú thường thấp hơn các trường nội trú. Mức học phí các trường nội trú thường khá cao (có thể lên đến hơn $45000/năm) do phí sinh hoạt, ăn ở, an ninh, cơ sở vật chất (thư viện, gym, máy tính, internet…), giải trí cuối tuần, v.v.
– Học phí trung bình trong khoảng $3000-10000/năm học.
– Tất cả trường nội trú công lập đều có mức học phí tương đương trường bán trú công lập vì các trường nội trú công lập được nhận sự tài trợ của chính phủ.
– Học phí của các học sinh là cư dân trong vùng được miễn giảm nhiều nhờ vào nguồn trợ cấp từ chính quyền.
Hỗ trợ tài chính
Có hai dạng hỗ trợ tài chính ở các trường tư thục: merit-based scholarship và need-based financial aid.
Theo luật của chính phủ Mỹ, học sinh quốc tế phải đóng toàn bộ học phí trong thời gian học tập ở trường và không được hưởng chế độ ưu đãi học phí nào.
Cộng đồng học sinh
– Số lượng học sinh trường tư thục thường nhỏ (trường lớn nhất chỉ xấp xỉ 1000), và đối với các trường nội trú, phần lớn học sinh và giáo viên sống trong trường, nên các trường tư thục Mỹ thường có tính cộng đồng cao.
– Các trường tư thục nhận học sinh đến từ mọi nơi. Sự đa dạng (diversity) rất được coi trọng và gần như là một nét đặc trưng cho các trường tư thục.
– Số lượng học sinh trường công lập thường khá lớn (trường lớn nhất xấp xỉ 6000). Nhìn chung, tính cộng đồng của một trường trung học công lập không cao.
– Các trường công lập không đa dạng về văn hoá lắm vì học sinh chủ yếu là từ các vùng trong cùng quận, cùng bang.
Ngân quỹ
– Trường tư thục có nguồn ngân quĩ khá dồi dào từ học phí, sự đóng góp của phụ huynh, cựu học sinh, v.v.
– Nguồn quĩ thường được dùng để cấp học bổng; xây dựng, phát triển các chương trình đặc biệt như các chuyến đi thực tế để củng cố bài; thành lập các câu lạc bộ do học sinh lập ra (câu lạc bộ khoa học, rubik, robot, môi trường, nấu ăn, kinh tế, chụp ảnh, trượt tuyết…).
– Trường công lập nhận nguồn quỹ từ tiền thuế của người dân nộp cho chính quyền địa phương, toàn bang, hoặc toàn quốc.
– Nguồn quĩ phần lớn là để duy trì mức học phí thấp. Vì thế, không nhiều trường có đủ ngân sách cho các hoạt động phong phú như ở trường tư thục.
Kỷ luật và an toàn
– Các trường tư thục chú trọng vào giá trị nhân văn. Do đó, trường tư thục thường có các qui định về danh dự hoặc chuẩn mực hành xử nghiêm khắc hơn các trường công lập nhằm giúp các học sinh trưởng thành hơn.
– Sĩ số lớp khá nhỏ nên giáo viên có nhiều cơ hội theo dõi và rèn luyện học sinh.
– Khuôn viên trường tư thục khá an toàn, đặc biệt là trường nội trú. Việc ra vào trường được quản lý rất chặt chẽ, và có người túc trực hằng ngày.
– Hình thức kỷ luật bị giới hạn bởi các quá trình tư pháp. Đình chỉ hay đuổi học ít khi xảy ra.
– Kỷ luật ở trường công lập khá phức tạp vì có quá đông học sinh
– Khuôn viên trường không được kiểm soát chặt chẽ cho lắm. Người ngoài trường có thể trà trộn vào.
Môi trường học tập
– Trường tư thục có giáo trình dạy riêng, có nhiều môn học khác làm cho chương trình học thêm phong phú như: kịch, nhạc kịch, làm phim, quay phim, dàn dựng sân khấu, ca hát, v.v. Học sinh không bị bắt buộc học môn thể dục.
– Học sinh có cơ hội tiếp cận với nhiều nguồn thông tin về đại học, biết được những yêu cầu đầu vào của các trường đã chọn. Thông qua các tư vấn viên về đại học (college counselor) tại trường, học sinh có thể biết được mình nên làm gì, tham dự kì thi chuẩn hóa nào, đại học nào có ngành mình muốn theo đuổi…
– Trung bình, sĩ số mỗi lớp học tại trường tư thục vào khoảng 5-20 học sinh. Vì thế học sinh thường được giáo viên quan tâm hơn về học tập. Họ hiểu đươc ưu khuyết điểm của học sinh và mối quan hệ thầy trò cũng được nâng cao. Ngoài ra, học sinh có nhiều cơ hội tham gia xây dựng bài và có nhiều thời gian hỏi thầy cô nếu chưa thật sự hiểu bài.
– Nhìn chung, học sinh học tại các trường tư thục thường đạt thành tích học tập cao vì:
+ Trường tư thục có nhiều yêu cầu cao như số lượng và mức độ khó của các khóa học, hoạt động ngoại khóa (thể thao, nghệ thuật, cộng đồng…, )
+ Học sinh trong trường đều đã vượt qua một quá trình tuyển chọn để vào trường nên chất lượng cũng tốt hơn.
– Tỉ lệ học sinh vào đại học sau khi tốt nghiệp bình quân tại các trường tư thục đạt 90-95%.
– Các trường tư thục có thể theo các mô hình giáo dục: trường tôn giáo, trường dự bị đại học, trường nghệ thuật.
– Hầu hết các trường bắt buộc học sinh tham gia ít nhất một hoạt động ngoại khoá, có thể là thể thao, báo chí, tình nguyện… (thay cho môn thể dục trong trường công lập). Một số trường yêu cầu học sinh hoàn thành một số giờ nhất định làm hoạt động cộng đồng.
– Trường công lập phải tuân theo những chuẩn mực của bang về cái được dạy và cách dạy. Vài chủ đề nhất định như tôn giáo và tình dục bị cấm. Trường thường không có nhiều các môn nghệ thuật. Học sinh phải học môn thể dục.
– Công việc định hướng đại học ở các trường công lập có sự chênh lệch khá rõ nét. Trong khi một số trường rất coi trọng điều này và có bộ phận tư vấn tuyển sinh đại học không thua gì trường tư thục, nhiều trường lại chỉ làm cho có lệ. Thậm chí, vài trường không cung cấp thông tin hoặc ngăn cản học sinh quốc tế nộp đơn vào các trường đại học Mỹ.
– Trung bình, sĩ số mỗi lớp học tại trường công lập vào khoảng 25-30 học sinh. Lớp đông khiến giáo viên khó có thể tiếp cận và quan tâm tới từng học sinh.
– Nhìn chung, học sinh học tại các trường công lập thường không đạt thành tích học tập cao vì:
+ Ngoại trừ các trường công lập hàng đầu nước Mỹ như School for the Talented and Gifted (Texas), nhiều trường không yêu cầu cao ở học sinh: ít các lớp nâng cao, không đòi hỏi nhiều hoạt động ngoại khoá,…
+ Hầu hết các trường không có tuyển chọn đầu vào. Học sinh chỉ cần là cư dân trong vùng và cách cư xử chấp nhận được để có thể vào học các trường công lập bình thường.
– Tỉ lệ học sinh vào đại học sau khi tốt nghiệp bình quân tại các trường công lập đạt 62-67%.
– Các trường công lập có thể theo các mô hình giáo dục: trường dự bị đại học, trường nghệ thuật. Trường công lập không được phép liên quan tới tôn giáo, ngay cả trong chương trình học.
– Việc bắt buộc tham gia hoạt động ngoại khoá hay không tuỳ thuộc vào từng trường, từng bang.
Sau khi đã xác định được liệu mình muốn vào trường tư thục hay công lập, học sinh có thể tham khảo các bước cần để chọn trường phù hợp được liệt kê như sau:
Bước 1: Truy cập vào những websites cần biết về trung học Mỹ để tìm hiểu thông tin chung về các loại trường và các trường.
Bước 2: Chọn loại trường và một số trường phù hợp với nhu cầu, sở thích và tình hình tài chính của bản thân và gia đình. Một số yêu tố quan trọng cần quan tâm trong việc chọn trường:
  • Loại trường: nội trú/bán trú, tôn giáo, quân đội, nghệ thuật, trường nam sinh/nữ sinh/nam nữ
  • Lịch sử – Địa lý – Danh tiếng
  • Đội ngũ giáo viên, sĩ số lớp học, tỉ lệ giữa giáo viên và học sinh, số môn học, các khóa học nâng cao (Advanced Placement), các đại học có học sinh trường theo học
  • Tổng số học sinh trong trường, số học sinh quốc tế, các câu lạc bộ và nhóm, các môn thể thao
  • Mức độ phổ biến của trường với học sinh Việt Nam/ Số lượng học sinh Việt Nam đã và đang theo học ở trường (trường đã có học sinh Việt Nam theo học thì nắm tình hình học sinh Việt Nam hơn (thang điểm, v.v), nhưng đồng thời tính cạnh tranh cao hơn để vào, và ngược lại)
  • Ngân quỹ trường, mức hỗ trợ tài chính trường cấp, và số lượng học sinh quốc tế được hỗ trợ tài chính mỗi năm (để biết trường có “rộng lượng” trong việc hỗ trợ tài chính hay không)
  • Tỉ lệ học sinh được nhận vào học (xem độ khó để được nhận vào trường)
Ngoài ra còn có các vấn đề khác có thể ảnh hưởng đến quyết định như: cảnh quan trường, trường có lớp vào thứ 7 hay không, có đồng phục trường hay không, v.v
Bước 3: Vào websites từng trường để tìm hiểu kỹ thông tin. Xem mục “Admisions” để nắm yêu cầu tuyển sinh của trường (hỗ trợ tài chính cho học sinh quốc tế, các kỳ thi chuẩn hóa bắt buộc, v.v) và các mốc thời gian quan trọng trong quá trình nộp hồ sơ. Bạn cũng có thể yêu cầu view book và hồ sơ nhập học từ website trường.
Bước 4: Chọn ra danh sách những trường bạn muốn nộp đơn.