Du học cấp 3: nên hay không nên?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Hồ sơ nộp trung học nội trú cần những gì?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cho con học trường nội trú tại Mỹ?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Những điều cần biết: 5 lý do khiến bạn nên đi du học

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cứ phải học bổng và trường top?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Thứ Bảy, 29 tháng 8, 2015

Phân biệt Homestay và Host Family?

Tại Mỹ, tuy cả 2 hình thức Homestay và Host family đều có hình thức giống nhau là: đều là nơi nhận các học sinh đến tạm trú trong thời gian du học, nhưng về thực chất thì 2 loại hình này có điểm khác nhau như sau:
* Home stay
- Hình thức chọn lựa: Khi gia đình người bản xứ có dư phòng trong nhà, họ có thể đăng kí với nhà trường để nhận du học sinh đến ở trọ. Du học sinh từ 18 tuổi trở lên (độ tuổi trưởng thành theo luật định) nếu không đăng kí ở KTX, không tự thuên nhà ở ngoài hoặc không có nhà thân nhân... thì sẽ được nhà trường sắp xếp cho đến ở trọ tại 1 gia đình (Homestay) đã đăng kí tại trường.

Đôi khi gia đình "Homestay" có lo cho du học sinh ăn mỗi ngày 2 buổi sáng và chiều (có tính thêm tiền ăn) hoặc cũng có những gia đình không lo ăn (chỉ tính tiền ở trọ). Sự sắp xếp này giúp ích rất nhiều cho du học sinh trong thời gian mới đến, chưa quen với cuộc sống tại môi trường nước ngoài.
- Về thời gian cư ngụ: thông thường khi đăng kí "Homestay", du học sinh được yêu cầu đến ở trọ trong thời gian tối thiểu là 4 tuần đầu. Sau đó, nếu du học sinh thích thì có thể xin cư ngụ tiếp và tiếp tục đóng tiền ở trọ (2 tuần/ lần).
Nếu du học sinh không thích tiếp tục sống tại nơi đó thì có thể báo với gia đình "Homestay" để chuyển đi nơi khác (thời gian báo trước là 2 tuần).
- Về quan hệ: trong thời gian cư ngụ tại "Homestay" quan hệ giữa gia đình "Homestay" và du học sinh chỉ là quan hệ giữa chủ nhà và SV ở trọ mà thôi. Tuy nhiên, trong những lúc du học sinh gặp khó khăn về tinh thần thì gia đình "Homestay" cũng sẵn lòng giúp đỡ.
* Host family
- Hình thức chọn lựa: Đối với du học sinh dưới 18 tuổi (chưa đến tuổi trưởng thành theo luật định), nếu không có thân nhân, không ở nội trú thì sẽ được nhà trường sắp xếp cho đến ở trong gia đình "Host family".
Tuy "Host family" cũng có hình thức là nơi ở trọ cho du học sinh như "Homestay" nhưng thực chất, nó được hiểu là một hình thức của "gia đình giám hộ", không như "Homestay" chỉ là 1 nơi ở trọ đơn thuần.
Gia đình người bản xứ khi đăng kí làm "Host family" thì phải điền vào 1 mẫu đơn với đầy đủ thông tin của gia đình như họ tên, thông tin nghề nghiệp, số thành viên trong gia đình, số phòng trong nhà, hình ảnh và thông tin về sinh hoạt trong gia đình, kể cả số thú nuôi trong nhà như chó, mèo...
Sau đó, nhà trường sẽ đến kiểm tra độ xác thực của các thông tin này trước khi chấp nhận gia đình này làm "Host family". Đối với 1 số ít gia đình "Host family" thì nhà trường phải trả tiền cho họ. Nhưng phần lớn còn lại là những gia đình tình nguyện.
Tất cả những gia đình "Host family" đều phải có lý lịch tốt tại địa phương (tại các nước khác không có loại "Host family" như ở Mỹ mà sẽ do thân nhân, nhà trường hay một công ty nào đó nhận trách nhiệm giám hộ).
- Về thời gian cư ngụ: khi du học sinh được sắp xếp đến sống tại gia đình "Host family" thì du học sinh sẽ phải cư ngụ tại gia đình đó trong thời gian suốt 1 năm học (không như "Homestay"). Sau 1 năm, nếu gia đình "Host family" và du học sinh muốn tiếp tục duy trì việc cho ở trọ này thì phải đăng kí với trường cho năm học tiếp theo.
Trong thời gian sinh sống tại "Host family", nếu giữa du học sinh và gia đình có xảy ra vấn đề không ổn thỏa với nhau thì đại diện trường sẽ đến tìm hiểu để có hướng giải quyết hòa giải. Nếu không giải quyết được thì trường sẽ cho chuyển du học sinh đến gia đình "Host family" khác trong thời gian ngắn nhất ( trường hợp này rất hiếm khi xảy ra và du học sinh không được phép tự ý chuyển đi nơi khác như khi cư ngụ tại gia đình "Homestay").

- Về quan hệ: Tuy cũng là nơi ở trọ cho du học sinh nhưng sự quan hệ giữa gia đình Host family và du học sinh là mối quan hệ của 1 gia đình giám hộ, bảo trợ. Du học sinh thường xem gia đình "Host family" là gia đình thứ 2 của mình và gia đình đó cũng thường xem du học sinh là 1 thành viên của gia đình.
Do đó, sự quan hệ giữa đôi bên là rất gắn bó. Trong thời gian cư ngụ tại "Host family", du học sinh sẽ không trả tiền hàng tuần như tại "Homestay". Gia đình "Host family" phải có trách nhiệm giám hộ, giúp đỡ, chăm sóc và giúp đỡ du học sinh trong thời gian ngoài giờ học. Trong thời gian qua đã có nhiều học sinh may mắn được gia đình "Host family" nhận làm con nuôi tại Mỹ.
Qua những thông tin trên, hy vọng rằng mọi người đã hiểu thêm về hình thức gia đình "Homestay" và "Host family".
Nguồn: tuoitre.vn



Thứ Năm, 27 tháng 8, 2015

Câu chuyện "gap year" thú vị của chàng trai giành được học bổng 1,8 tỷ đồng

Giành được suất học bổng 84.000 USD (1,8 tỷ đồng) từ một trong những trường đại học có học phí đắt nhất thế giới, Thành còn là nhân vật chính Phim tài liệu xuất sắc nhất trong Lễ trao giải Búp Sen Vàng 2014. 

9401-578e8
Nhật Thành trong poster phim tài liệu Một ngày bình thường.
Chào Thành, đầu tiên Thành có thể giới thiệu một chút về bản thân không?

“Gap year”, tạm dịch là “năm ngắt quãng”, là khoảng thời gian (thường là 01 năm) mà học sinh đã tốt nghiệp bậc trung học phổ thông dành ra để đi du lịch, đi làm, tham gia tình nguyện, tìm hiểu và nộp hồ sơ... trước khi bắt đầu chính thức vào đại học. Xu hướng nghỉ “gap year” đang ngày càng phổ biến hơn trong cộng đồng học sinh Việt Nam nói riêng và trên toàn thế giới nói chung.
9403-578e8
Nhật Thành (thứ hai từ trái sang) tại bàn tư vấn của trường Kalamazoo trong Hội thảo Tư vấn Du học.
Thành đã có rất nhiều hoạt động, thành tích liên quan tới điện ảnh. Làm phim là một hoạt động ngoại khóa được ít bạn trẻ lựa chọn. Thành có thể chia sẻ vì sao Thành lại hứng thú với nó không?
9404-578e8
Những buổi chiếu phim tài liệu ở TPD thu hút rất nhiều người quan tâm.
9408-578e8
Nhật Thành (bên trái) tại Lễ trao giải Búp Sen Vàng 2015 với tư cách là thành viên Ban Tổ chức.
9405-578e8
Tham gia những hoạt động tại TPD là một cách để Nhật Thành (hàng đầu tiên, thứ hai từ phải sang) “xả stress” trong 02 năm gap year vừa qua.
Đối với lựa chọn gap year tới 02 năm, gia đình của Thành phản ứng như thế nào?
9406-578e8
Chúc Thành hoàn thành những dự định của mình trong năm tới!


Xin chào, tớ là Vũ Nhật Thành, sinh viên năm nhất Đại học Kalamazoo, bang Michigan, Hoa Kỳ vừa trải qua 02 năm gap year, đã cùng chuyển mình, thay đổi cùng với thành phố Hà Nội, và gặp gỡ biết bao con người mới lạ.
Mùa thu năm nay Thành mới bắt đầu đi học đại học trong khi các bạn cùng tuổi đã học tới năm thứ 03, liệu Thành có cảm thấy “sốt ruột” không?
Tớ có chứ. Trường Kalamazoo nổi tiếng là cho nhiều bạn cơ hội đi du học quốc tế. Tớ có khá nhiều bạn bè ở đây, đặc biệt là tớ rất quý một cậu bạn cũ đang học tới năm hai ở đấy rồi, vậy mà tớ vừa bước sang trường mới, cậu ấy đã sắp đi Canada. Nhiều anh chị tớ biết ở Kalamazoo cũng sắp tốt nghiệp, hết năm sau sẽ chỉ còn tớ và những bạn mới vào thôi. Nhìn bạn bè mình đều đã “bay tới chân trời mới” tớ cũng khá nôn nóng đấy!
Khi còn đang gap year hai năm, tớ luôn hỏi xem bản thân tớ, gia đình và bạn bè thích, hay yêu thương, quan tâm điều gì. Tớ thích làm phim bởi trong quá trình làm phim, tớ có thể lại gần cuộc sống của bạn bè và gia đình theo góc nhìn từ máy quay của riêng mình, và bước vào thế giới của ai đó khác. Hay nói cách khác, tớ muốn thêm gần gũi với những ai tớ quan tâm và cùng họ kể một câu chuyện nào đó khiến tớ và mọi người thêm yêu cuộc sống và bản thân.
Thành có nhắc đến những buổi chiếu phim tài liệu mà Thành tổ chức ở Trung tâm Hỗ trợ và Phát triển Tài năng Điện ảnh (TPD). Thành có thể chia sẻ chi tiết thêm về chúng được không?
Tớ tin phim tài liệu sẽ dễ xem, hay hơn, nhiều cảm xúc hơn nếu tớ có thể bằng cách nào đó làm nó gần gũi hơn. Vì vậy bọn tớ dành thời gian kiếm những bộ phim hay, dịch thoại phim sang Tiếng Việt, đem về chiếu ở “rạp nhà” TPD 51 Trần Hưng Đạo để các bạn được xem phim trong một không gian nhỏ đầy ấm cúng. Xem xong, chúng tớ ngồi lại, trò chuyện, chia sẻ cả những điều hay và cảm xúc còn nóng hổi của những người tới xem phim. Những buổi chiếu phim như thế này đã và đang thu hút khá nhiều bạn quan tâm. Tớ rất vui vì điều đó, cảm thấy mình đã làm được điều có ích.
Trong 02 năm gap year Thành đã làm gì? Có lúc nào cảm thấy nản, muốn bỏ cuộc không? Nếu có, Thành làm gì để vượt qua?
Một nửa thời gian thì tớ đi làm thêm, và sau đó thì làm phim. Nửa thời gian còn lại thì tớ làm hồ sơ du học và ôn luyện cho những kỳ thi quan trọng cho việc du học. Nhiều lúc thấy nản chứ, nhưng tớ có một hai lựa chọn mỗi khi nản như vậy. Thứ nhất là tớ đến học ở TPD, từ khóa làm phim tài liệu, cho đến cách quay phim và diễn xuất. Thật ra nơi này như ngôi trường yêu quý nhất của tớ, lúc nào cũng có những điều thú vị, hay những con người hay ho để tớ trò chuyện, học tập.
Trên cả việc đến TPD học là dành nhiều thời gian hơn với những bạn bè tớ có được từ ngôi trường nhỏ thân thương này. Họ luôn quan tâm, và sẵn sàng cùng tớ chia sẻ mọi khó khăn trong khoảng thời gian gap year đã qua.

Tớ nghĩ bố mẹ tớ sẽ không bao giờ hết lo. Thì bố mẹ luôn dành nhiều lo lắng hơn mà. Nhưng tớ nghĩ việc đặt chân đến đất nước mới, gặp những người bạn mới sẽ thoải mái hơn cho tớ. Học ở đại học Việt Nam sẽ khiến tớ hoảng loạn lắm, nên dù bố mẹ có bảo con cứ đi học một trường quốc tế trong nước, nhưng tớ không đồng ý.
Thành có mong muốn và dự định gì trong năm học tới trên đất Mỹ không?
Tớ định học tất cả những gì hay và thú vị của trường tớ trước. Thay vì đóng khung vào ngành Tâm lý học như dự định hồi xưa của tớ, tớ sẽ thử học hết, từ Lập trình cho đến Kịch sân khấu, hay Tiếng Tây Ban Nha. Đến khi cảm thấy vững vàng hơn, tớ mới chọn chuyên ngành. Ở Mỹ không ai bắt tớ phải chọn ngành từ lúc mới vào mà.
À tớ cũng muốn về Việt Nam thường xuyên hơn. Tớ còn chưa kịp du lịch hết các nước Đông Nam Á mà!

Thứ Ba, 25 tháng 8, 2015

Đất nước "sung sướng" nhất thế giới

Là đất nước thuộc khu vực Bắc Âu – Phần Lan – “đất nước của hàng nghìn ao hồ” này nổi tiếng với mật độ dân số thấp nhất trong các nước Liên minh châu Âu với chỉ khoảng 16 người/km2.
Có lẽ chính bởi số dân khiêm tốn nên không ngăn cản đất nước xinh đẹp này đạt được vị trí cao trong danh sách những nơi tuyệt vời nhất để sinh sống.
Sở dĩ Phần Lan được ngợi khen như vậy là bởi đất nước này có chế độ phúc lợi xã hội cao, mức sống của người dân cũng ở mức cao và được đảm bảo chế độ chăm sóc sức khỏe toàn diện.
Không những thế nền giáo dục của Phần Lan cũng ở trong top đầu trên thế giới. Vì vậy, không ngoa khi nói rằng, Phần Lan là một trong những nước “sung sướng” nhất trên thế giới.
podborka-28032014-044-5956d
Phần Lan luôn lọt vào top 10 những quốc gia hạnh phúc nhất thế giới.
Sở hữu đường bờ biển dài cùng với hơn 80.000 hòn đảo lớn nhỏ trong đó 2 hòn đảo Aland và Kemio được đánh giá là những hòn đảo đẹp nhất thế giới, Phần Lan cung cấp cho dân cư sinh sống ở đây một cuộc sống có chất lượng tốt.
Ở đây người dân có mức sống cao và được đảm bảo chăm sóc sức khỏe toàn diện mà không đắt đỏ, điều kiện việc làm tốt với hệ thống phúc lợi xã hội dồi dào.
Thu nhp bình quân đu người là 25.739 USD/năm (khoảng 548 triệu VND), cao hơn so với mức bình quân của các nước nằm trong Tổ chức Hợp tác và Phát triển Kinh tế (OECD).
Cùng với đó, 69% dân số Phần Lan trong độ tuổi 15-64 có việc làm – cao hơn so với mức trung bình của OECD là 66%. Lực lượng lao động nữ ở đây còn chiếm một con số lớn, với mức thu nhập chiếm 80% so với của nam giới.
Không những vậy, Phn Lan còn ni tiếng vi h thng phúc li xã hi đáng ghen t. Đất nước này có nhiều điều luật và trợ giúp xã hội nhằm đảm bảo cuộc sống cho những người thất nghiệp, người già và người nghèo.
Bảo hiểm thất nghiệp của Phần Lan kéo dài lên đến 500 ngày, chế độ lương hưu và chăm sóc sức khỏe phổ cập ở đây được đánh giá là có chất lượng nằm trong số những nước tốt nhất.
Ví dụ cụ thể là ngoài “trợ cấp bồi thường” cho khoản tiền lương khi bạn vắng mặt, một gói trợ cấp khác có tên “ Trợ cấp chăm sóc đặc biệt” cũng được trao cho những phụ huynh nghỉ việc để chăm sóc con cái bị bệnh.
Nói về chế độ trợ cấp cho các gia đình nuôi con, ta không thể không nhắc đến Phần Lan. Nhằm kích thích sinh sản và cải thiện nền dân số già của mình, Phần Lan đưa ra rất nhiều chính sách để giúp đỡ cho những cặp vợ chồng muốn có con.
Thi gian ngh phép có lương ca các bc cha m  Phn Lan kéo dài đến 18 tuần cho người mẹ và 9 tuần cho người bố. Bên cạnh đó họ còn có khoảng 26 tuần nghỉ chung trong khi vẫn hưởng đến 70-90% tiền lương.
Chính sách hỗ trợ của Phần Lan cũng bao gồm chính sách trợ cấp nuôi con. Theo đó trợ cấp dành cho một đứa trẻ mới sinh trong mỗi gia đình là 100 euro/tháng (khoảng 2,6 triệu VND), từ đứa thứ 3 là 141 euro/tháng (khoảng 3,7 triệu VND) và từ đứa thứ năm sẽ là 182 euro/tháng (tương đương 4,7 triệu VND).
Khoản tiền này có thể được cung cấp cho đến khi đứa trẻ 17 tuổi. Ngoài ra, mỗi khi một đứa trẻ được chào đời, chính phủ sẽ tặng cho mỗi bà mẹ một chiếc hộp dụng cụ với đầy đủ các đồ dùng cần thiết cho việc chăm sóc một đứa trẻ: đồ trẻ em, túi ngủ, đồ dùng ngoài trời, sản phẩm tắm cho em bé, tã lót và đệm.
hop qua danh cho be moi sinh
Hộp quà dành tặng riêng cho những em bé mới sinh.
Hộp quà này hoàn toàn miễn phí và được áp dụng với tất cả mọi người không kể giàu nghèo. Chính vì những lý do này mà Phần Lan được bầu chọn là đất nước lý tưởng nhất cho các bà mẹ.
Không chỉ có khoản hỗ trợ dân sinh cao, h thng giáo dc ca đt nước này được xếp vào hàng đng đu ca thế gii. Phần Lan luôn đứng vị trí cao trong cuộc thẩm định học lực quốc tế, vượt qua cả cường quốc hàng đầu thế giới là Hoa Kỳ.
Theo kết quả của một cuộc điều tra được tiến hành dựa vào điểm số trung bình của học sinh với các môn đọc, toán và khoa học, Phần Lan được coi là đất nước có nhiều học sinh giỏi và thành công nhất.
VERSTAS_SAUNALAHTI_0861_800px_full-93234
Trường học đẹp như trong mơ.
Tỉ lệ đi tiếp lên trung học và đại học ở đây rất cao từ 60-70% và khoảng cách chênh lệnh về học lực giữa học sinh giỏi và học sinh dở thuộc vào hàng thấp nhất thế giới. Những điều này càng khẳng định thành công và chất lượng đào tạo của nền giáo dục Phần Lan.
Những điều kiện trên là đủ để biến Phần Lan trở thành điểm đến hàng đầu cho những người muốn xây dựng một gia đình khỏe mạnh, được chăm sóc đầy đủ và có tương lai tươi sáng.
Linda Cook – một nhà khoa học chính trị tại trường Đại học Brown đã nhận xét rằng: “Người Phn Lan luôn cm thy an toàn và ít lo lng hơn trong cuc sng”. Điều này chính là nhờ có sự vững chắc của hệ thống phúc lợi bậc nhất châu Âu của đất nước xinh đẹp này.
NEWSTAR VIỆT NAM
Tầng 10, tòa nhà Ford Thăng Long – 105 Láng Hạ, Đống Đa, Hà Nội
Tầng Trệt tòa nhà Rosana, 60 Nguyễn Đình Chiểu, P Đa Kao, quận 1, TP Hồ Chí Minh
Web: http://newstarvietnam.com/
Email: huong.dang@newstarvietnam.com
Tel: 0466874646
HOTLINE: 0904 552 566 or 01679 561 561 (Ms Huong)

Thứ Hai, 24 tháng 8, 2015

Kinh nghiệm cho con đi du học của mẹ Việt “thức tỉnh” mọi phụ huynh

Làm thế nào để chuẩn bị tốt nhất cho con đi du học? Nếu chỉ lo duy nhất vấn đề tiền thì tôi thấy là quá thơ ngây và ấu trĩ.
Vì thực tế những em nhà giàu, bố mẹ rủng rỉnh tiền hàng tải sang đây lại học hành vớ vẩn, các em hầu như không có động cơ phấn đấu. Những em phát triển tốt nhất là những em xuất thân từ gia đình bình thường nhưng hiểu chuyện.
Theo kinh nghiệm của tôi đi du học là một việc lớn, nếu chờ đến lúc 17, 18 tuổi mới cho con "ra ràng" thì hơi muộn. Vậy tại sao phụ huynh không tập cho mình và cho con luôn từ khi con còn nhỏ. Ví dụ cụ thể là từ bây giờ mỗi mùa hè cho con đi xa một nơi, mỗi nơi tầm 2 tuần, để con tự trải nghiệm, tự nhìn ngó, tự quyết định sau này con sẽ du học ở đâu.
Mới nghe qua thì sẽ có người bảo "tiền đâu mà đi", nhưng tính kĩ thì rẻ hơn rất nhiều, lợi đủ đường. Vì có nhiều em ấm ớ, không được chuẩn bị kỹ, sang đây mất luôn 1-2 năm như chơi, mà mất thời gian là mất tiền, mất luôn tầm 100-300 triệu. Vậy số tiền này mình rải ra, đầu tư sớm vào con, cho con đi độ 3 lần, mỗi lần hết tầm 50 triệu. Sau này đi du học thì mình sẽ tốn ít đi, vì con đã quen đã trải qua kinh nghiệm thực tế thì con có thể tìm hơn 1000 con đường để có thể tiết kiệm tiền và tiết kiệm thời gian.
dạy con, nuôi con, du học, mẹ Việt
(Ảnh minh họa).
Vậy, bố mẹ nên chuẩn bị gì và chuẩn bị như thế nào?
1. Thiết lập mối quan hệ bố mẹ - con tốt nhất. Bố mẹ tin tưởng con, con tin tưởng bố mẹ, mọi lúc mọi nơi.
2. Xác định mục tiêu, chuẩn bị tâm lý đi du học xa nhà tự lập từ sớm, tốt nhất là từ lớp 10.
3. Chuẩn bị sức khỏe: Ở Việt Nam các mẹ quá lo con ăn món gì uống sữa gì, nhiều em bị béo phì, ì trệ. Cần phải thay đổi ngay. Phải tập thói quen và yêu thích luyện tập một môn thể thao nào đó. Từ bóng bàn đến đá cầu, cầu lông, trượt pa-tin, bơi, nhảy hip hop… Phải tập thói quen và yêu thích một môn nhạc cụ nào đó. Từ thổi sáo kèn, đến gõ xoong nồi, đánh trống, ghita, violon, piano.
Bà Anna Sophie Mutter hiện là người chơi Violon số 1 của thế giới, là nhà tư vấn văn hóa của Thủ tướng Merkel, là đại diện Unicef về văn hóa đã tuyên bố rằng: Thể thao và Âm nhạc là cách giúp con người ta định hình phát triển tính cách một cách tốt nhất, càng sớm càng tốt, tốt nhất là cho trẻ bắt đầu luyện tập từ 4 tuổi.
4. Thiết lập nếp ăn và nếp ngủ của con từ bé: Ăn uống phải có giờ giấc. Sáng dậy ăn sáng rồi mới đi học. Không thể 23h đêm mới đi ngủ. Mình rất kinh ngạc khi thấy buổi sáng rất nhiều mẹ tất tả chở con đến trường, con ngồi đằng sau vừa ngáp vừa uống sữa, ăn xôi. Buổi tối 23h trẻ em vẫn nô đùa chạy loạn ngoài đường. Trẻ em có tâm sinh lý khác người lớn. Não và cơ thể chưa phát triển hết. Vì hoạt động cả ngày nên các em cần thời gian ngủ đủ dài để não phát triển và nạp năng lượng cho ngày hôm sau. Ngoài ra việc ăn uống là một văn hóa, là một việc rất riêng tư, không nên để cả bàn dân thiên hạ nhìn vào mồm mình. Ở Berlin 20h30-21h là lúc các em lên giường đi ngủ. Cả xã hội tuyệt đối tôn trọng tuân thủ việc này.
5. Bình thản với điểm chác, bài vở. Lúc còn nhỏ, đến hết lớp 9, việc thi thố điểm chác hầu như không có gì quan trọng. Đừng bao giờ so sánh con mình với mình ngày xưa hoặc với các bạn xung quanh. Con thiên hạ có tài có giỏi nó cũng chẳng thèm làm con mình. Vì thế con mình luôn luôn và mãi mãi là Nhất.
Sau đợt World Cup bóng đá Đức lên ngôi vô địch thì phụ huynh ở nhà có thể hình dung triết lý giáo dục của người Đức. Họ không chú trọng nuôi gà nòi. Họ không cần một ngôi sao mà họ cần cả một bầu trời đầy sao. Theo phương châm "khá đều còn hơi tốt lỏi". Một quốc gia chỉ có thể giữ vững vị trí top 5, đầu tầu Châu Âu, có số tỉ phú đứng thứ 4, và số lượng phát minh thứ 3 thế giới nếu như mỗi người trong số 85 triệu dân vận hành nhịp nhàng, đúng vị trí, như những người lính cần mẫn trong tổ kiến, đàn ong. Mỗi đứa trẻ có mặt mạnh mặt yếu riêng. Con bạn giỏi toán thì con tôi giỏi nấu ăn. Chưa chắc đã biết ai hơn ai.
6. Tin tưởng tuyệt đối vào con: Mình không tin con mình thì ai tin. Trẻ con không bao giờ thích trả lời trực tiếp. Chỉ có thể rủ rỉ tâm sự mới có thể hiểu lờ mờ con đang nghĩ gì, đang ghét cô nào, gặp khó khăn ức chế ở đâu. Rất nhiều trẻ em có ý nghĩ tự tử mà bố mẹ không biết. Bất kể con kể gì cũng phải bình tĩnh, đừng bao giờ mắng phủ đầu hay choáng váng.
Nếu con có phàn nàn cô "gập 4 thước kẻ vào đánh các bạn" hoặc "con không đi học thêm nhà cô thì con bị điểm kém" hoặc "khi cả lớp nhận đề bài thi không trúng bài học tủ cô C coi thi bảo cả lớp chờ cô đi hỏi, một lúc sau quay về cô bảo cứ làm như mọi khi, tức là như đã học tủ không tả mèo mà tả chó" hoặc "khi mẹ đưa con đến cô tươi cười, mẹ quay đi là cô dúi bọn con vào tường" thì hãy bình tĩnh và sáng suốt lắng nghe con. Trẻ em không nói dối. Mình chả thay đổi được gì nhưng cần cảm thông thấu hiểu cho con, mình luôn luôn phải đứng về phía con, vào phe của con.
7. Đừng bao giờ nói các con bây giờ sướng hơn bố mẹ ngày xưa, các con chả phải làm gì ngoài Ăn và Học. Điều này hoàn toàn sai. Bởi vì chỉ Ăn và Học nên con mình mới "kém". Khoa học đã chứng minh để làm việc hiệu quả con người ta phải làm việc nhịp nhàng, phải có đủ thời gian để não và cơ thể thư giãn, phải làm nhiều việc khác nhau. Một thí nghiệm đã chỉ ra rằng nếu 1 người xách nước liên tục từ sáng đến tối sẽ không xách được nhiều bằng vừa xách vừa nghỉ. Cũng có thể vì thế các em thủ khoa đều là các em "nhà quê", bởi sau giờ học các em phải về "hái rau, chăn trâu, đan nón".
8. Đừng bao giờ bô bô khoe con giỏi cái này con kém cái kia với người ngoài hay chê bai bạn bè của con. Điều này là tối kị. Con giỏi thì động viên, còn có đầy người giỏi hơn thế. Con "dốt" thì trước hết phải nhận vì mẹ dốt thì mới đẻ ra con "dốt" vì vậy mẹ con ta cùng phải tiếp tục phấn đấu.
9. Đừng bao giờ kêu khổ kể công, "chỗ ướt mẹ nằm chỗ ráo phần con". Khắp thế giới mẹ nào chả thế. Mình nghèo không lo đủ cho con thì trước hết tại mình kém, đẻ con ra làm gì để rồi suốt ngày kêu than. Mẹ Tây luôn mồm nói "tôi hạnh phúc, tôi biết ơn vì có con". Mẹ Thủ tướng Đức Schroeder, trước thời bà Merkel, chỉ là một lao công nhưng ông không khinh mẹ. Ông bảo mẹ tôi là một phụ nữ tuyệt vời, vì cả đời bà đã cố hết sức để làm điều tốt nhất cho tôi trong khả năng, nếu tôi vào vị trí đó tôi cũng không làm được như thế, tôi chưa bao giờ được đi giày đẹp giống bạn bè nhưng vì thế tôi càng muốn nỗ lực để cho con tôi có một tương lai tốt hơn.
10. Đừng bao giờ đè lên vai con gánh nặng phải "công thành danh toại mở mày mở mặt với thiên hạ". Không phải ai đi du học cũng sẽ thành Ngô Bảo Châu, Lê Bá Khánh Trình, bác Alan Phan… điều đấy là rất rất khó. Cách đây 200 năm người Đức đã bắt đầu có công nghiệp đóng tàu, lúc đó tổ tiên mình làm gì? Khi người Đức mở ngân hàng sản xuất ô tô thì ông bà ta làm gì? Đừng đòi hỏi con mình ngay lập tức phải thành Công thành Phượng trong khi bản thân cha mẹ chúng thực tế cũng “chưa là gì cả”. Như thế là không công bằng. Là vô hình tạo áp lực không cần thiết cho con.
11. Đừng bao giờ cáu giận quát tháo, tát đánh con. Khi mình cáu giận là mình đã thua. Bản thân mình đã không có kĩ năng điều chỉnh cảm xúc. Điều đó là vô cùng kém cỏi. Cả ngày mình đi làm, trên đe dưới búa, đã mệt rồi nên mình sẽ không bao giờ có đủ năng lượng để đối đầu với con. Một khi 2 mẹ con ở hai đầu chiến tuyến thì người thua là mình, người chịu tổn thương nhiều nhất là mình. Chẳng có bất cứ chuyện gì, kể cả chuyện động trời ví dụ như con 13 tuổi đã có bầu, hay con thi chuyển cấp đáng lẽ phải đỗ Giảng Võ thì đỗ có mỗi Ngô Sỹ Liên mà lại làm trời sụp cả. Mình không bình tĩnh giúp con gỡ rối tìm lối thoát thì ai! Chuyện đã xảy ra rồi thì đừng cằn nhằn hỏi tại sao mà hãy cùng con tìm cách giải quyết vấn đề.
12. Tóm lại có rất nhiều thứ phụ huynh có thể làm được mà không tốn đồng nào. Tuy nhiên đòi hỏi chính phụ huynh đầu tiên phải thay đổi tư duy, thứ 2 là phải thay đổi nếp sinh hoạt, cuối cùng là phải hy sinh. Kể cả ở Tây hay Ta, Âu hay Mỹ thì đều thế cả, gia đình bố mẹ là nơi giáo dục ảnh hưởng con tốt nhất, nhiều nhất. Thầy cô và nhà trường chỉ chiếm 30%. Mẹ Tây cũng cực kỳ chịu khó, cực kỳ thương con. Tối hôm qua 20h khi các con chuẩn bị lên giường đi ngủ thì mình và các mẹ ở khu phố bị lùa đi nghe hội thảo "Làm thế nào để cùng con cân bằng cuộc sống trong thế giới ảo", 22h kết thúc mẹ nào cũng ngáp cuống lên về để hôm nay 5h45 lại dậy...
Nếu trong nhà bố mẹ không bao giờ sờ đến sách thì đừng bảo con đọc sách. Nếu bố mẹ 23h còn lướt facebook, còn vô tuyến, còn buôn dưa lê thì đừng bảo con đi ngủ đúng giờ. Nếu bố mẹ nói dối thì đừng bảo con phải thật thà trung thực. Nếu bố mẹ thản nhiên vứt rác, chửi bậy thì đừng bảo con phải ngoan ngoãn, hiếu thảo.
* Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả, hiện đang sống ở thành phố Berlin, Đức.
(Theo Lê Thị Minh Hồng (Berlin, Đức) / MASK Online)

Philippines và Bài Học Cho Lĩnh Vực Call Center Tại Việt Nam


Vì sao người dân Philippine có ưu thế vượt trội trong lĩnh vực call center như thế? Với lợi thế của người đi sau như Việt Nam, chúng ta đã học được những bài học như thế nào từ chính ngành outsource call center phát triển hàng đầu tại đất nước Phillipines này?

Một thứ tiếng Anh rất chuẩn … Mỹ!


Đó là do họ rất giỏi các kỹ năng giao tiếp nói và viết bằng tiếng Anh. Mặc dù quốc gia này có khoảng 120 đến 175 ngôn ngữ khác nhau (hay còn gọi là phổ biến nhất, được dùng trong trường học cho tất cả các cấp khác nhau)
Cho dù bạn đến nơi nào ở Philippines, khi bạn nói tiếng Anh với người dân địa phương, họ sẽ trả lời bạn một cách dễ hiểu. Khi người Philippine nói tiếng Anh, họ luôn tạo ra một phong cách riêng, trò chuyện tự nhiên với phong thái “bình tĩnh” mà hầu như người Mỹ nào cũng hiểu ngay được ý của họ.
call center in philippines

 Sự hài hòa của văn hóa bản địa và du nhập


Theo tiến trình lịch sử, philippines là quốc gia bị xâm chiếm. Tây Ban Nha thống trị hòn đảo này hơn 300 năm, tiếp theo là Hoa Kỳ năm 1898, và Nhật Bản chiếm đóng trong thời gian ngắn trong suốt Thế chiến thứ 2, sau đó Hoa Kỳ giải phóng lầ nữa. Vào ngày 4/7/1946, Hoa Kỳ công nhận Philippines là một nước có chủ quyền. Kể từ khi đó, văn hóa Mỹ bắt đầu du nhập vào lối sống của người dân Filpinos.
Từ phong cách kinh doanh đến hình thái chính quyền, chính sách tài chính kế toán và pháp lý của Philippines cũng đều theo phong cách Mỹ rất rõ nét. Thậm chí, lối sống ở những vùng quê ở quốc gia này cũng đều bị chi phối bởi nước Mỹ, những thương hiệu như Starbucks, Mcdonald’s, Pizza hut, Krispy Kreme, TGI Friday’s, Hard Rock Café’ rất phổ biến ở các khu vực đô thị. Một người Mỹ rất dễ dàng hòa nhập vào xã hội Philippines bởi vì mọi thứ xung quanh họ nhìn thấy đều rất giống với nước họ đang sống.
Bên cạnh đó là những nét đặc trưng bản địa cũng ảnh hưởng không nhỏ đến phong cách của người dân Philippines trong dịch vụ call center.
Được coi như là thế giới thứ 3, người Philippine luôn tìm cách sửa đồ đạc và sử dụng chúng tiếp cho tới khi chúng trở nên cũ hoặc hỏng, hay xử lý vấn đề cho tới khi không tìm ra được giải pháp nào thì thôi… Nhờ đó, đức tính tiết kiệm, óc sáng tạo, khả năng đánh giá đúng đắn cũng như sự thực tế luôn được sử dụng để giải quyết mọi vấn đề và s chữa những thứ bị hỏng hóc kể cả khi đó không phải chuyên môn của họ.
Nền văn hóa Philippines rất tôn trọng những người lớn tuổi. Họ không đối đầu nhau mà trái ngược lại rất nhường nhịn. Tất cả những người lớn tuổi hơn thì đều được xem như anh hoặc chị, cô chú hay ông bà tùy theo ngôn ngữ bản địa. Những từ như “po” & “ho” (hoặc tương tự trong hàng trăm loại tiếng địa phương khác) luôn được thêm vào trong câu để thể hiện sự tôn trọng đối với người lớn tuổi, cũng giống như người Nhật đặt hậu tố “san” vào tên người, Do đó, có một thực tế đó là người Philippine khi nói chuyện với người Mỹ thì hầu như câu nào cũng gọi họ bằng “sir” hay “madam”.

funny call center

Những bài học cho lĩnh vực Call Center tại Việt Nam


Xuất hiện vào đầu những năm 1995, 1996, lĩnh vực call center tại Việt Nam còn tương đối mới mẻ. Tuy nhiên, các chuyên gia cũng cho rằng Việt Nam cũng là một quốc gia có tiềm năng lớn về việc phát triển lĩnh vực thuê ngoài Call center này.
Là một quốc gia đi sau, chúng ta có lợi thế nhiều về thời gian, công nghệ, bên cạnh đó, chúng ta cũng cần học hỏi thêm những đức tính, những mặt mạnh của các quốc gia đi trước và có ngành dịch vụ call center phát triển để có thể tiến mạnh và xa hơn, biến lĩnh vực call center trở thành một trong những ngành dịch vụ thế mạnh trong tương lai.
Trước hết, hãy học tập những đặc điểm trên của người Philippine vào chính công việc của bạn, và bạn sẽ có được chất lượng dịch vụ tôn trọng khách hàng nhất với quan điểm “khách hàng luôn luôn đúng” và “cố gắng giải quyết được nhiều nhất có thể”. Văn hóa của Philippines hoàn toàn phù hợp với nhu cầu chăm sóc khách hàng ở những call center trên thế giới. Khi một khách hàng than phiền, người Philippine sẽ tìm mọi cách để sửa lỗi và giải quyết vấn đề theo cách của họ.

9 điểm chung của phụ huynh có con thành công

Bất kỳ bậc cha mẹ nào cũng mong muốn con cái học hành tốt ở trường và thành công trong cuộc sống sau này. Trong khi lại chẳng có một công thức chung nào cho việc nuôi dạy những đứa trẻ thành công. Tuy nhiên, nghiên cứu của các nhà tâm lý học đã chỉ ra một số yếu tố có thể dự đoán thành công của một đứa trẻ.

Dưới đây là những điểm chung của các bậc phụ huynh có con thành công:
1. Họ dạy con kỹ năng xã hội
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Các nhà nghiên cứu tới từ ĐH Bang Pennsylvania và ĐH Duke đã theo dõi hơn 700 trẻ trên khắp nước Mỹ từ độ tuổi mầm non tới lúc 25 tuổi và phát hiện ra mối tương quan đáng kể giữa kỹ năng xã hội của trẻ mầm non với sự thành công của chúng khi trưởng thành sau 2 thập kỷ.
Nghiên cứu kéo dài 20 năm này cho thấy những đứa trẻ có các kỹ năng xã hội như: hợp tác tốt với bạn bè mà không cần nhắc nhở, hữu ích với người khác, hiểu cảm giác của bản thân, khả năng tự giải quyết vấn đề tốt… sẽ có khả năng có bằng đại học và có việc làm trước 25 tuổi nhiều hơn những đứa trẻ có kỹ năng xã hội kém hơn.
2. Họ đặt kỳ vọng cao
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Sử dụng dữ liệu từ một khảo sát quốc gia ở 6.600 trẻ sinh năm 2001, giáo sư ĐH California Los Angeles – ông Neal Halfon và các đồng nghiệp phát hiện ra rằng những kỳ vọng mà phụ huynh đặt ra cho con cái có ảnh hưởng lớn tới thành tựu mà chúng đạt được trong tương lai.
Kết quả từ các bài kiểm tra chuẩn hóa cũng củng cố thêm điều này: 57% trẻ đạt kết quả kém nhất có bố mẹ kỳ vọng chúng sẽ vào đại học, trong khi 96% trẻ đạt kết quả cao nhất được kỳ vọng sẽ học đại học.
3. Trẻ có mẹ đi làm
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Theo nghiên cứu của Trường Kinh doanh Harvard, những đứa trẻ có mẹ đi làm nhận được những lợi ích đáng kể cho tương lai sau này.
Con gái của những bà mẹ đi làm thường có khả năng kiếm được việc làm ở những vị trí giám sát và thu nhập cao hơn – cao hơn 23% so với con gái của những bà mẹ chỉ làm nội trợ.
Con trai của những bà mẹ đi làm cũng có xu hướng làm việc nhà nhiều hơn và chăm sóc trẻ tốt hơn. Họ thường dành nhiều hơn 7,5 giờ/ tuần vào việc chăm sóc trẻ và hơn 30 phút làm việc nhà so với nhóm còn lại.
4. Họ có địa vị kinh tế xã hội cao hơn
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Theo nhà nghiên cứu Sean Reardon tới từ ĐH Stanford, khoảng cách thành công giữa những gia đình thu nhập thấp và thu nhập cao “lên tới 30-40%”.
Dan Pink – tác giả cuốn “Drive” cho rằng thu nhập của bố mẹ càng cao thì điểm SAT của đứa trẻ càng cao.
5. Họ có trình độ học thức cao hơn
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Một nghiên cứu từ năm 2014 của nhà tâm lý học Sandra Tang tới từ ĐH Michigan cho thấy những bà mẹ học hết phổ thông và đại học có khả năng nuôi dạy con cái cũng đạt được thành tích như họ.
Theo dõi 14.000 trẻ từ khi học mầm non vào năm 1998 tới năm 2007, nghiên cứu phát hiện ra rằng những trẻ có mẹ trẻ (sinh từ lúc 18 tuổi trở xuống) có ít khả năng hoàn thành phổ thông và đại học hơn những trẻ khác.
6. Họ dạy trẻ học toán từ sớm
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Một phân tích từ năm 2007 ở 35.000 trẻ mẫu giáo trên khắp nước Mỹ, Canada và Anh cho thấy việc phát triển kỹ năng toán học từ sớm ở trẻ có thể mang lại những lợi thế lớn.
7. Họ tạo mối quan hệ với con cái
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Một nghiên cứu từ năm 2014 ở 243 người sinh ra trong nghèo khó cho thấy những trẻ nhận được “sự chăm sóc nhạy cảm” trong 3 năm đầu tiên không chỉ có thành tích học tập tốt hơn, mà còn có những mối quan hệ lành mạnh hơn và kiến thức học thuật tốt hơn khi đạt 30 tuổi.
Kết quả nghiên cứu nói: những phụ huynh nhạy cảm trong mối quan hệ với con thường “đáp lại những dấu hiệu của trẻ một cách thích hợp và kịp thời”, đồng thời mang lại cảm giác an toàn để trẻ khám phá thế giới.
8. Họ ít bị áp lực hơn
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Theo một nghiên cứu mới đây đăng trên tờ Washington Post, lượng thời gian cha mẹ dành cho con cái từ 3 tới 11 tuổi không đóng góp gì nhiều cho hành vi, hạnh phúc hay thành tựu của trẻ sau này.
Điều đó có nghĩa là những “bà mẹ trực thăng” có thể gây phản tác dụng.
“Những căng thẳng của bà mẹ, đặc biệt là khi họ căng thẳng trong việc sắp xếp thời gian dành cho con, có thể gây tác động xấu tới trẻ” – đồng tác giả nghiên cứu, nhà xã hội học ĐH Bowling Green State – Kei Nomaguchi nhận định.
Có thể gọi đó là hiện tượng lây lan cảm xúc: nếu bạn của bạn vui vẻ, sự tích cực đó sẽ lan truyền cho bạn, còn nếu họ buồn, cảm xúc tiêu cực đó cũng sẽ truyền sang bạn. Vì thế, nếu cha mẹ cảm thấy mệt mỏi hay thất vọng, cảm xúc đó cũng có thể truyền sang đứa trẻ.
9. Họ coi trọng những nỗ lực thay vì né tránh thất bại
cha mẹ, phụ huynh, dạy con, nuôi con, thành công, trẻ

Trong nhiều thập kỷ qua, nhà tâm lý học Carol Dweck tới từ ĐH Stanford phát hiện ra rằng cả trẻ em và người lớn đều nghĩ về thành công theo một trong hai cách sau.
Cách thứ nhất: Có một “tư duy bất biến” rằng tính cách, trí thông minh và khả năng sáng tạo của chúng ta là những yếu tố mà chúng ta không thể thay đổi theo bất cứ nghĩa nào, và sự thành công là kết quả của sự thông minh vốn có đó.
Cách thứ hai: Những người có “tư duy tăng tiến” phát triển bản thân dựa trên những thách thức, họ không coi thất bại là bằng chứng cho sự kém thông minh, mà chỉ là bàn đạp cho sự phát triển những khả năng vốn có của họ.
Vấn đề cốt lõi là cách bạn nhìn sự thành công sẽ ảnh hưởng mạnh mẽ tới đứa trẻ. Nếu bạn nói với trẻ rằng chúng làm tốt bài thi là nhờ trí thông minh bẩm sinh thì đó sẽ là “tư duy bất biến”. Còn nếu bạn nói trẻ làm tốt là nhờ nỗ lực thì bạn đang dạy trẻ “tư duy tăng tiến”.
(Theo BI)