Du học cấp 3: nên hay không nên?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Hồ sơ nộp trung học nội trú cần những gì?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cho con học trường nội trú tại Mỹ?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Những điều cần biết: 5 lý do khiến bạn nên đi du học

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cứ phải học bổng và trường top?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Cô bé Giao lưu văn hóa kể chuyện nước Mỹ

Nhận học bổng giao lưu văn hóa, cô nữ sinh xứ Huế Bảo Thanh đã có nửa năm đến sống tại một gia đình Mỹ với những trải nghiệm lạ lẫm và bổ ích. 

 Dưới đây là nguyên văn bức thư kể về những kỉ niệm của cô nữ sinh xinh xắn này trong nửa năm sống như một Mỹ thực thụ.

“Mới ngày nào tâm trạng của tôi thật háo hức và có đôi chút tò mò cùng với sự lo lắng khi đặt chân lên nước Mỹ: văn hoá khác nhau, nếp sống và suy nghĩ của hai nền văn hoá phương Đông và phương Tây có nhiều nét riêng biệt làm sao để mình có thể nhanh chóng thích nghi và hoà nhập với người bản xứ và bạn bè đây? Cả việc học tập nữa có khác so với Việt Nam không? 

Tôi mang bao nhiêu là trăn trở về cuộc sống ở phía trước và tôi luôn tự nhủ phải cố gắng, cố gắng…để một năm trải nghiệm với Học Bổng Giao Lưu Văn Hóa Mỹ của International Student Exchange (ISE) cấp cho tôi thực sự có ý nghĩa như là tôi mong đợi. 

Phải thừa nhận rằng, bản thân tôi rất tin tưởng và an tâm khi lựa chọn tổ chức ISE - 1 trong những tổ chức về giáo dục hàng đầu của Mỹ để gởi gắm những hi vọng về tương lai học vấn của mình.

Tôi nóng lòng muốn gặp gia đình Host - tất nhiên cũng có hơi hồi hộp cho lần gặp đầu tiên. Mọi người rất thân thiện và cởi mở. Thật may mắn, ba mẹ Host rất tốt, họ hiểu và thông cảm cho tôi rất nhiều.  Sống ở gia đình Host tôi có cảm giác như ở trong một gia đình thứ hai của mình: mọi người luôn quan tâm, động viên tôi và trao cho tôi tình cảm thật sự như người thân. Ở nhà Host, tôi có thêm 3 người em. Chúng rất hiếu động và thỉnh thoảng hay làm nũng tôi. Chúng thường làm cho tôi cười vỡ bụng vì những trò đùa rất dễ thương.
Thầy cô, bạn bè ở Kettle Falls High School này rất tốt với tôi. Thầy cô luôn tận tâm, ân cần hỏi han và dành thời gian riêng để giảng bài khi tôi không hiểu được một vài điều trong lúc học - Tiếng Anh mà, đâu phải tiếng mẹ đẻ. Những lúc rất chán nản vì nhiều từ vựng mới mà tôi chưa thể hiểu hết ý nghĩa, không nghe kịp bài giảng của giáo viên nên bạn bè đã giải thích và động viên tôi rất nhiều.

Người quản lý vùng - Shelley như là người bà ngoại thứ hai của tôi vậy. Hàng tuần, bà luôn gọi điện hỏi thăm tình hình học tập, hỏi thăm trình độ Tiếng Anh, và cả hỏi thăm gia đình Host. Cũng chính nhờ bà mà tôi đã có những chuyến đi giúp đỡ người nghèo, trẻ em, những trải nghiệm thực tế rất ý nghĩa.  Tôi cũng tham gia những bữa tiệc cho học sinh quốc tế, có cơ hội được biết thêm nhiều bạn bè và các nền văn hóa trên thế giới.

Tôi vẫn nhớ buổi International Food Fair mà bà tổ chức. Tôi với Minh - bạn đến từ Phú Yên, đã làm món nem rán Việt Nam cho hơn 100 người ăn. Đó cũng là lần đầu tiên tôi được ăn những món ăn đặc trưng của các nước  nhiều như vây, nào là pad Thái, Norway bun, palha Italiana, jap chae… Thật là vui vì món của chúng tôi đã được các bạn thưởng thức một cách nhiệt tình, ăn hết trong thời gian ngắn nhất. Thỉnh thoảng do thời tiết, khí hậu chưa quen, tôi bị ốm. Tôi đã xúc động và bật khóc khi Naomi (mẹ nuôi) của tôi đã vì tôi nấu súp còn ép cho tôi ăn nhiều cho mau khỏe. Bà lo lắng khi tôi sốt, bà mua thuốc dặn tôi phải uống và nhắn tin trong giờ làm việc để hỏi thăm tôi như thế nào, đã khá lên chút nào chưa - những hành động của bà làm tôi vui mừng phát khóc vì hạnh phúc khi không có mẹ ở bên nhưng vẫn cảm nhận được tình mẫu tử từ bà. 
Thứ 7 và Chủ nhật, Caleb (bố nuôi) luôn bày ra những trò chơi, bữa tiệc để làm cho tôi vui và quên đi nỗi nhớ nhà. Mọi người luôn ân cần chỉnh sửa cho tôi từng câu nói sai, cách phát âm không đúng, dạy cho tôi những điều mới mẻ không hề có trong sách vở.

Thật sự cám ơn chương trình giao lưu văn hóa nhờ có nó mà tôi đã học hỏi được rất nhiều điều. Nào là cách giao tiếp ứng xử, kinh nghiệm sống, văn hóa, phong tục tập quán Mỹ, nào là phong tục tập quán các nước. Nhờ đó tôi thấy mình tiến bộ hơn, kiến thức phong phú hơn, khả năng ngoại ngữ cũng khá lên nhiều. Tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều dù đó mới chỉ là nửa năm sinh sống ở đây.

Cám ơn chương trình học bổng của ISE đã mang lại cho tôi cơ hội mở cánh cửa tri thức thật rộng lớn, gặp gỡ và giao lưu với nền văn hóa hiện đại của Mỹ. Cám ơn vì đã mang lại cho tôi những người thân dù không cùng huyết thống, những người bạn không phân biệt màu da, sắc tộc. Cám ơn vì đã cho tôi cơ hội tốt nhất để đến với tương lai bằng một khởi đầu thật yên tâm và tươi sáng. Cám ơn ISE thật nhiều…”

(Nguồn Tổ chức International Student Exchange  (ISE)

Thứ Tư, 22 tháng 7, 2015

Những đại học giàu nhất nước Mỹ

Nhờ thu hút đầu tư và nhận tiền quyên tặng từ cựu sinh viên, những đại học giàu nhất nước Mỹ như Harvard, Stanford, Yale có nguồn tài chính lên đến hàng chục tỷ USD.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Theo báo cáo tài chính do Dịch vụ Đầu tư Moody đưa ra sau khi khảo sát 500 trường đại học ở Mỹ, Đại học Harvard ở bang Massachusetts đứng đầu trong danh sách 10 trường giàu nhất. Tài sản năm 2014 của trường này đạt mức 42,8 tỷ USD.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Đại học Stanford ở bang California đứng thứ hai với 31,6 tỷ USD. Khoản tài chính này đến từ hoạt động thu hút đầu tư và các khoản quyên góp của cựu sinh viên.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Đại học Yale ở bang Connecticut xếp thứ ba trong danh sách với báo cáo tài chính đạt mức 25,4 tỷ USD. Đây cũng là nơi đào tạo ra 5 tổng thống Mỹ cùng một số nguyên thủ các nước khác.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Đứng thứ tư trong danh sách 10 đại học giàu nhất nước Mỹ là Đại học Princeton ở bang New Jersey với 21,3 tỷ USD. Princeton cung cấp nhiều chương trình nghiên cứu sau đại học và xếp hạng tốt nhất trong nhiều ngành, bao gồm Toán, Vật lý, Thiên văn, Vật lý Plasma, Lịch sử và Triết học.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Với báo cáo tài chính đạt mức 15,2 tỷ USD, Viện Công nghệ Massachusetts (MIT) ở thành phố Cambridge, bang Massachusetts, đứng thứ năm về độ giàu có giữa các đại học ở Mỹ. MIT là đại học hàng đầu trong các lĩnh vực Khoa học, Kỹ thuật và Công nghệ.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Đại học Pennsylvania đứng thứ sáu trong danh sách. Năm 2014, báo cáo tài chính của trường đạt
11,9 tỷ USD. Tính đến thời điểm hiện tại, Pennsylvania là cái nôi đào tạo nhiều tỷ phú nhất thế giới.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Đại học Duke ở bang North Carolina đứng thứ bảy với mức tài chính 11,4 tỷ USD. Trường hoạt động từ năm 1838 và lấy tên chính thức vào năm 1924. Duke nổi tiếng với ngành Y khoa, Luật pháp, Thương mại và các chương trình thể thao. Ngoài ra, nó gây ấn tượng bởi các trường lớn và kiến trúc Gothic nằm giữa rừng cây.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Với 10,4 tỷ USD, Đại học Northwestern xếp thứ tám trong danh sách. Trường được thành lập năm 1851 tại thành phố Evanston, bang Illinois. Northwestern bao gồm trường Y, Âm nhạc, Quản lý, Kỹ thuật & Khoa học ứng dụng, Báo chí truyền thông, Nghiên cứu thường xuyên, Chính sách Xã hội &Giáo dục, Luật, Cao đẳng Khoa học & Nghệ thuật.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Nằm thứ chín trong danh sách, năm 2014, Đại học Columbia ở bang New York đạt mức tài chính 9,9 tỷ USD. Hàng năm, Columbia điều hành giải thưởng văn học Mỹ Pulitzer và là một trong những thành viên sáng lập của Hiệp hội các Viện Đại học Mỹ. Đây là trường có nhiều mối liên kết nhất với các chủ nhân giải Nobel. Quỹ tài trợ và tài chính dành cho nghiên cứu hàng năm của Columbia thuộc vào loại lớn nhất trong các viện đại học tại Mỹ.

Những đại học giàu nhất nước Mỹ
Đại học Notre Dame du Lac ở bang Indiana với báo cáo tài chính năm 2014 đạt 9,5 tỷ USD đứng cuối cùng trong danh sách 10 trường đại học giàu nhất nước Mỹ. Theo báo cáo của Moody, tài sản của 10 ngôi trường này chiếm 1/3 tổng tài sản của 500 trường được khảo sát. Khoảng cách giữa những đại học giàu nhất và các trường còn lại ngày càng nới rộng.

Công việc, bằng cấp ở Mỹ dưới mắt nhìn của một cô giáo gốc Việt

Ở Mỹ, tốt nghiệp cấp 3 được chú trọng hơn đại học vì nhiều lý do, một trong những lý do chính là: Có bằng tú tài cũng đủ lên sếp bộ phận, trong đó học đại học rất tốn kém, không phải gia đình nào cũng lo được cho con cái.

Drive-through rất thịnh hành tại Mỹ
"Drive-through" rất thịnh hành tại Mỹ
Nhân tiện mùa thi, mùa các sĩ tử chọn trường, chọn nghề, mình viết lan man, tản mạn vài câu chuyện nhỏ về công việc ở Mỹ. Đây là những người thật, việc thật - những người bạn, đồng nghiệp hoặc người mà mình đã từng chứng kiến.

1- Người đến cắt cỏ cho nhà mình ngày hôm qua là một anh cảnh sát đã về hưu. Lương hưu cảnh sát (và những ngành khác thuộc chính phủ) thuộc loại khá cao (trung bình 70.000- 80.000 USD/năm) nhưng anh này vẫn tự lập doanh nghiệp nhỏ của mình chỉ vì không muốn ngồi rỗi.

2- Có lần sau khi đã tiễn học sinh ra cửa hết, mình đi lên cầu thang quay trở lại lớp, một chị đồng nghiệp đi cùng nói chuyện là giờ chị phải đi làm nữa. Mình băn khoăn không hiểu chị làm thêm gì nữa vì đa số giáo viên trường mình (và nhiều trường khác) không làm thêm gì cả vì lương đủ trang trải, cũng như chẳng có thời gian và hơi sức đâu nữa. Mình hỏi thì chị bảo là việc khác mà chị làm bây giờ là về nhà… lo cho con. Mình mới ngớ người ra, quên mất một điều rằng làm mẹ cũng là một nghề, một nghề vất vả nhưng nhiều yêu thương và đền đáp.

3- Ở siêu thị Walmart hay có người đứng ngay cửa ra vào làm nghề… chào hỏi mọi người (Walmart greeter). Chỉ duy nhất nhiệm vụ chào khi khách đến và nói cảm ơn khi khách ra cửa. Không phải mở cửa vì cửa tự động, không phải giúp khách lấy xe đẩy hàng vì khách tự lấy. Những Walmart greeter này đủ mọi thành phần: cựu chiến binh, học sinh sinh viên, những người từng là tù nhân, hay cả… giáo sư đại học! Ai cũng nở nụ cười hết sức chân thành, nghề mà.

4- Ở những chỗ mình đã làm qua hoặc hay lui tới, chỗ nào cũng có đồng nghiệp hay nhân viên là người tàn tật. Họ là người thu dọn khu vực kho, nhân viên trong nhà ăn, thủ thư … Người thì bị bệnh Down, người bị Parkinson, người bị tự kỷ. Có một điểm chung duy nhất mình nhận thấy là họ chan hoà, tươi cười, và làm việc chăm chỉ như những người bình thường.

5- Người Mỹ làm việc như điên. Đa số cảm nhận của những ai lần đầu đến Mỹ công tác hay làm việc thì đều thấy nước Mỹ như cỗ máy khổng lồ, ai cũng làm việc quay cuồng, nhất là ở vùng Đông Bắc. Làm gì cũng nhanh, kể cả sang đường. Mình nhớ thời còn học đại học, đi làm thêm ở một trung tâm thương mại, nhiều hôm đông khách quá mình… không có thời gian đi vệ sinh.
Ăn quá bữa hoặc bỏ ăn trưa là chuyện bình thường. Mình không hề nói quá, vì cứ hết đợt khách này đi thì laị có đợt khách khác tới, liên tục. Lý do vì ở bất cứ nơi nào ở nước Mỹ (kể cả cơ quan công quyền, ngân hàng hay khu vui chơi giải trí, v.v…) không có giờ nghỉ trưa, chỉ có giờ mở cửa và đóng cửa. Cùng một lúc phục vụ 4-5 khách, chỉ có chạy và chạy, đừng nói đi bộ hay đi bộ nhanh.

Nhưng mình vẫn chưa bằng mấy bạn đi làm 2-3 chỗ, một tuần làm đến 80-90 tiếng (trung bình ở Mỹ nếu làm đủ thời gian (full time) là 40 tiếng/tuần, bán thời gian (part time) thì 32-35 tiếng/tuần hoặc ít hơn). Làm đã mệt, lại còn di chuyển giữa các chỗ làm khác nhau, nhiều chỗ cách nhau cả hơn một tiếng đồng hồ lái xe. Các bạn ý phải tranh thủ ăn trong lúc lái xe, nghỉ ngơi thư giãn trên xe.
Lễ dạ hội cho tốt nghiệp cấp 3 rất được chú trọng, hơn cả việc thi vào đại học
Lễ dạ hội cho tốt nghiệp cấp 3 rất được chú trọng, hơn cả việc thi vào đại học
Các bạn ý coi xe ô tô của mình là nhà, là bạn, thế nên mới có chuyện người Mỹ thường đặt tên cho chiếc xe của mình (kiểu như bạn xe Volkswagen Beetle đuợc gọi là Wanda của nhân vật Ana trong truyện “50 sắc thái”). Thế nên mới ra đời cái gọi là drive-through (dịch nôm na là “lái qua")- mua đồ ăn hay rút tiền mà không cần bước ra khỏi xe. Hầu hết các ngân hàng hay chuỗi nhà hàng ăn nhanh như Mc Donald, Chick-fil-A, Popeyes, đều có drive-through. Cái này tiện vì tiết kiệm thời gian (mà thời gian là tiền bạc ở Mỹ) mà sinh ra bệnh lười - lười đi lại và lười giao tiếp).
6- Mọi người sẽ thắc mắc “làm nhiều và mệt thế thì tiền để đâu cho hết?”. Dạ thưa, chỉ đủ để đóng thuế, và để trả nợ hóa đơn (bill). Kể sơ sơ cho mọi người chóng mặt: nếu một tháng thu nhập trung bình 3.000 USD (trước thuế) thì:
- Hoá đơn: tiền nhà (trả góp hoặc thuê - 1.000 USD), tiền điện nước (200 USD), nước thải (50 USD), cáp TV và Internet (đắt và không tốt bằng ở VN 150 USD), bảo hiểm xe (150 USD), bảo hiểm y tế (100 USD), thẻ tín dụng (trung bình 250 USD tuỳ mua sắm it hay nhiều)
- Thuế: thu nhập cá nhân (20%-600 USD), nhà đất (500 USD)
- Sau khi cộng lại thì chỉ còn 50 USD để dành cho chi phí khác: đổ xăng, đồ ăn. Nếu từng là sinh viên thì còn phải nợ tiền học đại học (student loan - 200 USD)

Đúng là chỉ đủ trang trải chi phí sinh hoạt hàng ngày, không có dư để tiết kiệm. Bảo tại sao ngườI Mỹ ít đi du lịch nước ngoài! Và chắc chắn không phải cứ ở Mỹ là giàu! (đi làm đóng thuế chết luôn!)

7- Không phải ai cũng học đại học và càng không phải ai cũng muốn học đại học, đơn giản là tốn tiền quá. Trong 10 người học đại học ra, 8 người vay nợ chính phủ (trung bình khoản nợ này là 30-50.000 USD cho tấm bằng đại học 4 năm, càng học cao càng nợ nhiều). Có người được bố mẹ lo cho tiền học, nhưng không ít người tự trả tiền học bằng cách đi làm trong lúc đi học (đủ các nghề, từ làm cho các công ty, tập đoàn đến làm diễn viên phim khiêu dâm hay nhảy nude).

Các bạn sẽ hỏi sao không xin học bổng. Dạ không phải xin học bổng (đặc biệt học bổng toàn phần) dễ thế đâu ạ, nhất là trong hoàn cảnh đa số học bổng trong các trường đại học là dành cho những học sinh xuất chúng (đặc biệt trong lĩnh vực thể thao), hoặc những học sinh thuộc diện thiểu số (học sinh nước ngoài, học sinh thuộc các sắc dân như châu Phi).

Một lý do nữa khiến không phải ai cũng chọn con đường đại học là kể cả chỉ tốt nghiệp cấp 3, bạn cũng xin việc được. Nhiều nghề chỉ đòi hỏi tốt nghiệp trung học. Học càng cao càng khó xin việc. Ví dụ cho vị trí nhân viên văn phòng bác sĩ, nhà tuyển dụng thà chọn một người tốt nghiệp cấp 3 với mức lương 25-28.000 USD/năm còn hơn chọn người tốt nghiệp đại học và phải trả thêm 5.000 USD.

Trước kia mình từng làm ở một trung tâm thương mại, bộ phận giầy dép. Bộ phận có 10 người thì chỉ có 3 người là đang và có ý định học đại học, còn lại thì tốt nghiệp cấp 3, kể cả sếp trưởng bộ phận.

Thế nên ở Mỹ, tốt nghiệp cấp 3 được chú ý và quan trọng hơn là tốt nghiệp đại học. Vì vào đại học hoàn toàn không phải là lựa chọn của số đông. Thế nên mới có những dịch vụ kèm theo cho dạ hội (prom) khi tốt nghiệp trung học tiêu tốn khá nhiều tiền (cũng như thời gian công sức) của các bậc phụ huynh.

Khoảng gần 1.000 USD cho các chi phí như trang phục, xe đưa đón, tiệc tại nhà. Nhà nào giàu thì mua cho con cái váy hay bộ vest cũng đã hết hơn 1.000 USD rồi. Rồi lại phải đau đầu vì nào là chọn cái váy hay giày không bị trùng hay giống với váy hay giày của bạn.
Đinh Thu Hồng (Giáo viên tại Brighton Avenue School)

Phụ huynh Việt chi trả 1,8 tỷ USD cho con du học

Tại Việt Nam, cha mẹ chi trả một khoản tiền khá lớn cho việc học ở nước ngoài của con cái. Vào năm 2013, có khoảng 1,8 tỉ đô la Mỹ được chi trả cho các khoản liên quan đến du học ở nước ngoài, chiếm khoảng 1% GDP của năm.

Đây là những thông tin đưa ra tại báo cáo “Học tập cho tương lai” của HSBC. Báo cáo khảo sát về giá trị của giáo dục với hơn 5.500 phụ huynh tại 16 quốc gia vừa được công bố ngày 20/7.

giáo dục, giá trị, đại học, phụ huynh, đầu tư giáo dục

Khảo sát cho biết 47% cha mẹ nghĩ rằng con cái họ gặp nhiều khó khăn hơn họ trong việc kiếm việc làm, vì thế 78% cha mẹ sẽ cân nhắc việc chi trả cho việc học tập thêm của con. Tỉ lệ này cao hơn ở châu Á: cha mẹ Trung Quốc (93%), Indonesia (92%), Ấn Độ (89%) và Malaysia (88%).
Trong khi đó, con số này ở các nước phát triển có tỷ lệ khác. Chỉ khoảng một phần tư phụ huynh ở Mỹ (26%), Anh (23%) và Canada (23%), và một phần năm cha mẹ ở Úc (21%) và Pháp (20%) chi trả cho việc học thêm của con cái.
19% cha mẹ cho biết vấn đề chi phí là lý do khiến họ không muốn chi trả cho việc học thêm.
Khảo sát cũng cho thấy 77% bậc phụ huynh sẽ cân nhắc cho con cái học đại học hoặc sau đại học tại nước ngoài nhằm trang bị cho con một khởi đầu suôn sẻ trên thị trường việc làm. Phụ huynh châu Á có mong muốn cao nhất về một nền giáo dục đại học quốc tế: Cha mẹ ở Malaysia (80%), Hong Kong (74%), Indonesia (74%), Singapore (74%), Ấn Độ (88%), Thổ Nhĩ Kỳ (83%), Malaysia (82%) và Trung Quốc (82%).
Tại Việt Nam, theo Bộ GD-ĐT, có khoảng 125.000 sinh viên Việt Nam du học ở nước ngoài vào năm 2013. Con số này tăng 15% so với năm 2012 và là con số tăng nhảy vọt kể từ giai đoạn 2008 – 2009.
Báo cáo “Học tập cho tương lai” cũng cho thấy 79% bậc cha mẹ trên toàn cầu xem trường đại học là điều ‘bắt buộc’ nhằm giúp con cái đạt được mục tiêu trong cuộc sống.
95% trong số 5.500 phụ huynh ở 16 quốc gia cho biết họ đã sẵn sàng hoặc đã chuẩn bị khoản đầu tư cho việc học đại học của con cái.
29% kỳ vọng sẽ vay mượn tiền để trang trải những chi phí này và ước tính sẽ mất trung bình khoảng 6,7 năm để họ trả hết khoản nợ này trong khi 40% kỳ vọng con cái sẽ chia sẻ một phần gánh nặng tài chính, và ước chừng đứa trẻ sẽ mất trung bình 7,5 năm để trả hết nợ của chúng.
Theo VietNamNet