Thứ Năm, 17 tháng 9, 2015

Nhà host và chương trình Giao lưu văn hóa

Bản thân tôi cũng thừa nhận rằng, du học ở Mỹ không có điều gì để chê cả. Cho dù bạn may mắn vào một thành phố lớn, học ở một trường có vài nghìn học sinh hay chẳng may rơi vào miền quê hẻo lánh, học ở ngôi trường chỉ có 200 - 300 học sinh, thì bạn hãy tin rằng: Tất cả mọi nơi trên nước Mỹ, chất lượng giáo dục đều ngang nhau (đây là tôi đang nói đến các trường công lập, vì hầu hết các du học sinh đi theo các chương trình giao lưu đều được xếp vào trường công lập).
Gia đình nhận nuôi
Vấn đề thứ hai tôi muốn đề cập đến là gia đình nhận nuôi (host family). Trong vòng 10 tháng học, bạn sẽ ở với gia đình người Mỹ, ăn ở miễn phí và sinh hoạt như một thành viên trong gia đình.
Thực tế, đối với người Mỹ, một khi họ đã đồng ý nhận nuôi bạn, có nghĩa là họ thấy thích thú, họ muốn giúp đỡ bạn một cách chân thành. Kèm theo đó, mỗi vùng bạn ở sẽ có một 'đại diện vùng' là người của chương trình giao lưu văn hoá. Họ điều tra rất kỹ về gia đình sẽ nhận nuôi bạn và nếu không đủ điều kiện (nghèo quá), thì nhất định họ sẽ không chấp nhận để cho người ta nuôi bạn.
Ngoài ra, bạn cũng có thể tự tìm cho mình một host family bằng cách làm quen và chơi thân với các bạn ở trường học và nếu gia đình những người bạn ấy đồng ý nuôi bạn, thì 'đại diện vùng' sẵn sàng chấp nhận.
Tuy vậy, cuộc sống với host family không đơn giản. Sống với người lạ chắc chắn là có những khó khăn, ví dụ như có gia đình rất tiết kiệm tiền điện thì sau 9h đêm, họ sẽ không cho mình thắp đèn, hoặc không được sử dụng Internet quá nhiều... Đặc biệt là nếu gia đình có trẻ con, thì nhiều khi rất phức tạp.
Nhưng đấy cũng chỉ là những điều nhỏ nhặt, nếu cố gắng tránh thì chúng ta có thể vượt qua dễ dàng.

Quan hệ với xã hội và với đại diện vùng

Tuy Mỹ là một nước giàu, nhưng người Mỹ rất sòng phẳng và tiết kiệm. Thậm chí, người càng giàu thì lại càng tiết kiệm.
Vì sao tôi phải đề cập đến những điều này? Bởi tôi muốn bạn biết rằng, để sống hoà hợp với họ, chúng ta phải cực kỳ khéo léo. Ví như, khi một người Mỹ đi mua một cốc càphê, họ sẽ hỏi bạn có muốn uống cà phê không? Nếu đồng ý, bạn sẽ đi mua càphê cùng họ và thậm chí họ sẽ lấy càphê cho bạn (dịch vụ tự phục vụ). Nhưng đến khi thanh toán thì... bạn phải tự trả tiền! Bởi vì, họ chỉ mời bạn đi uống càphê với bạn thôi, chứ họ không trả tiền cho bạn. Kể cả bạn sống với một host family, người ta nhận nuôi bạn, cho bạn ăn ở miễn phí... nhưng chỉ là ăn ở nhà thôi, còn một khi ra ngoài ăn, thì bạn vẫn phải trả tiền cho suất ăn của mình.
Nói chung là nếu bạn càng thể hiện sự tiết kiệm, cẩn thận về tiền bạc, thì có thể họ càng quý bạn chứ đừng lo lắng rằng họ nghĩ bạn 'ki bo'. Thậm chí, nếu bạn vung tiền hơi quá tay (dù là mua quà tặng họ) hay bỏ thừa thãi đồ ăn thì còn làm người ta khó chịu và có khi không 'dám' nhận nuôi bạn nữa.
Còn đối với người 'đại diện vùng' cũng cần hết sức chú ý. Vì nhiệm vụ của những người này là quan tâm, chú ý đến bạn về tất cả mọi mặt đời sống, học tập (bạn mà học kém là không ổn đâu) và cả những khó khăn trong cuộc sống mà bạn gặp phải. Vì vậy, khi gặp khó khăn, bạn cứ gọi điện cho 'đại diện vùng', đừng ngần ngại, vì đó là nghĩa vụ của họ.
Những gì kể trên là kinh nghiệm tôi đã trải qua và mong rằng với những điều tưởng chừng nhỏ nhặt này, bạn sẽ có được những điều chỉnh để nhanh chóng thích nghi với cuộc sống bên Mỹ và để đạt được kết quả học tập tốt nhất. Không những thế, bạn có thể còn trưởng thành hơn, tự lập hơn... Đấy chẳng phải là điều bạn mong muốn sao?



0 nhận xét: