Thứ Sáu, 24 tháng 7, 2015

Cô bé Giao lưu văn hóa kể chuyện nước Mỹ

Nhận học bổng giao lưu văn hóa, cô nữ sinh xứ Huế Bảo Thanh đã có nửa năm đến sống tại một gia đình Mỹ với những trải nghiệm lạ lẫm và bổ ích. 

 Dưới đây là nguyên văn bức thư kể về những kỉ niệm của cô nữ sinh xinh xắn này trong nửa năm sống như một Mỹ thực thụ.

“Mới ngày nào tâm trạng của tôi thật háo hức và có đôi chút tò mò cùng với sự lo lắng khi đặt chân lên nước Mỹ: văn hoá khác nhau, nếp sống và suy nghĩ của hai nền văn hoá phương Đông và phương Tây có nhiều nét riêng biệt làm sao để mình có thể nhanh chóng thích nghi và hoà nhập với người bản xứ và bạn bè đây? Cả việc học tập nữa có khác so với Việt Nam không? 

Tôi mang bao nhiêu là trăn trở về cuộc sống ở phía trước và tôi luôn tự nhủ phải cố gắng, cố gắng…để một năm trải nghiệm với Học Bổng Giao Lưu Văn Hóa Mỹ của International Student Exchange (ISE) cấp cho tôi thực sự có ý nghĩa như là tôi mong đợi. 

Phải thừa nhận rằng, bản thân tôi rất tin tưởng và an tâm khi lựa chọn tổ chức ISE - 1 trong những tổ chức về giáo dục hàng đầu của Mỹ để gởi gắm những hi vọng về tương lai học vấn của mình.

Tôi nóng lòng muốn gặp gia đình Host - tất nhiên cũng có hơi hồi hộp cho lần gặp đầu tiên. Mọi người rất thân thiện và cởi mở. Thật may mắn, ba mẹ Host rất tốt, họ hiểu và thông cảm cho tôi rất nhiều.  Sống ở gia đình Host tôi có cảm giác như ở trong một gia đình thứ hai của mình: mọi người luôn quan tâm, động viên tôi và trao cho tôi tình cảm thật sự như người thân. Ở nhà Host, tôi có thêm 3 người em. Chúng rất hiếu động và thỉnh thoảng hay làm nũng tôi. Chúng thường làm cho tôi cười vỡ bụng vì những trò đùa rất dễ thương.
Thầy cô, bạn bè ở Kettle Falls High School này rất tốt với tôi. Thầy cô luôn tận tâm, ân cần hỏi han và dành thời gian riêng để giảng bài khi tôi không hiểu được một vài điều trong lúc học - Tiếng Anh mà, đâu phải tiếng mẹ đẻ. Những lúc rất chán nản vì nhiều từ vựng mới mà tôi chưa thể hiểu hết ý nghĩa, không nghe kịp bài giảng của giáo viên nên bạn bè đã giải thích và động viên tôi rất nhiều.

Người quản lý vùng - Shelley như là người bà ngoại thứ hai của tôi vậy. Hàng tuần, bà luôn gọi điện hỏi thăm tình hình học tập, hỏi thăm trình độ Tiếng Anh, và cả hỏi thăm gia đình Host. Cũng chính nhờ bà mà tôi đã có những chuyến đi giúp đỡ người nghèo, trẻ em, những trải nghiệm thực tế rất ý nghĩa.  Tôi cũng tham gia những bữa tiệc cho học sinh quốc tế, có cơ hội được biết thêm nhiều bạn bè và các nền văn hóa trên thế giới.

Tôi vẫn nhớ buổi International Food Fair mà bà tổ chức. Tôi với Minh - bạn đến từ Phú Yên, đã làm món nem rán Việt Nam cho hơn 100 người ăn. Đó cũng là lần đầu tiên tôi được ăn những món ăn đặc trưng của các nước  nhiều như vây, nào là pad Thái, Norway bun, palha Italiana, jap chae… Thật là vui vì món của chúng tôi đã được các bạn thưởng thức một cách nhiệt tình, ăn hết trong thời gian ngắn nhất. Thỉnh thoảng do thời tiết, khí hậu chưa quen, tôi bị ốm. Tôi đã xúc động và bật khóc khi Naomi (mẹ nuôi) của tôi đã vì tôi nấu súp còn ép cho tôi ăn nhiều cho mau khỏe. Bà lo lắng khi tôi sốt, bà mua thuốc dặn tôi phải uống và nhắn tin trong giờ làm việc để hỏi thăm tôi như thế nào, đã khá lên chút nào chưa - những hành động của bà làm tôi vui mừng phát khóc vì hạnh phúc khi không có mẹ ở bên nhưng vẫn cảm nhận được tình mẫu tử từ bà. 
Thứ 7 và Chủ nhật, Caleb (bố nuôi) luôn bày ra những trò chơi, bữa tiệc để làm cho tôi vui và quên đi nỗi nhớ nhà. Mọi người luôn ân cần chỉnh sửa cho tôi từng câu nói sai, cách phát âm không đúng, dạy cho tôi những điều mới mẻ không hề có trong sách vở.

Thật sự cám ơn chương trình giao lưu văn hóa nhờ có nó mà tôi đã học hỏi được rất nhiều điều. Nào là cách giao tiếp ứng xử, kinh nghiệm sống, văn hóa, phong tục tập quán Mỹ, nào là phong tục tập quán các nước. Nhờ đó tôi thấy mình tiến bộ hơn, kiến thức phong phú hơn, khả năng ngoại ngữ cũng khá lên nhiều. Tôi đã trưởng thành hơn rất nhiều dù đó mới chỉ là nửa năm sinh sống ở đây.

Cám ơn chương trình học bổng của ISE đã mang lại cho tôi cơ hội mở cánh cửa tri thức thật rộng lớn, gặp gỡ và giao lưu với nền văn hóa hiện đại của Mỹ. Cám ơn vì đã mang lại cho tôi những người thân dù không cùng huyết thống, những người bạn không phân biệt màu da, sắc tộc. Cám ơn vì đã cho tôi cơ hội tốt nhất để đến với tương lai bằng một khởi đầu thật yên tâm và tươi sáng. Cám ơn ISE thật nhiều…”

(Nguồn Tổ chức International Student Exchange  (ISE)

0 nhận xét: