Du học cấp 3: nên hay không nên?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Hồ sơ nộp trung học nội trú cần những gì?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cho con học trường nội trú tại Mỹ?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Những điều cần biết: 5 lý do khiến bạn nên đi du học

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Tại sao cứ phải học bổng và trường top?

Trang cung cấp các thông tin về du học và học bổng Mỹ.

Thứ Sáu, 5 tháng 10, 2018

Ngô Di Lân- Du học là chấp nhận đánh đổi.

(Chân dung tác giả- Ngô Di Lân người được trường ĐH Brandeis gọi tên cấp học bổng Tiến sĩ toàn phần cho 5 năm học)
Đôi nét về tác giả: Sinh ra ở Việt Nam, lớn lên ở Anh, học cấp ba ở Thụy Điển, học đại học ở Hà Lan và học tiến sĩ ở Mỹ chính là những điều thú vị về Ngô Di Lân nổi tiếng trong cộng đồng du học sinh Việt trên thế giới. Sau đây là những chia sẻ mới nhất của chàng du học sinh với hơn 10 năm học tập ở nước ngoài, trải qua 5 nền giáo dục khác nhau về chuyện DU HỌC.

Du học trước tiên là xa gia đình. Cái này quả thực hiển nhiên đến nỗi ai cũng biết nhưng bạn liệu có thật sự hiểu được cảm giác xa gia đình không nếu mỗi ngày sáng tối bạn đều được gặp bố mẹ, bạn bè, người thân? Đương nhiên xa gia đình cũng không phải là quá tệ khi cuộc sống đang tươi vui và bạn cảm thấy dường như mình sẵn sàng chinh phục mọi thử thách. Nhưng vào một ngày mưa ủ rột thì sao? Khi bạn ốm đau nằm bẹp trên giường với cái mũi "ngào ngạt" thì sao? Lúc đó mới thấy cái cảm giác được người khác chăm bẵm, săn sóc nó xa xỉ đến nhường nào.
Trừ khi bạn là người siêu may mắn, du học gần như chắc chắn đồng nghĩa với mất Tết. Năm hết Tết đến,đúng lúc nhà nhà vui vẻ xum vầy quanh nồi bánh chưng ngồi xem Táo Quân cũng là lúc bạn đang ở một nơi nào đó cặm cụi, hì hụi lo bài vở (và nhiều khả năng là trong tiết trời rét buốt thấu xương). Đã thế chúng bạn còn nhẫn tâm post ảnh mai đào rồi cỗ bàn lên hết Facebook và Instagram nữa! Dù cứng rắn đến mấy, ai cũng sẽ có chút chạnh lòng, tủi thân khi phải ngồi ngắm những bức ảnh đó ở một nơi xa quê nhà cả vạn dặm. Các bạn đừng hiểu lầm, vấn đề ở đây không phải là mấy miếng bánh chưng (nhất là vì ăn xong lại phải lo chạy bộ). Sự hụt hẫng đến từ việc cảm thấy bị ra rìa. Cảm giác sẽ không khác gì bạn đang đi bộ ngoài trời bão tuyết xong dòm vào cửa kính của một gia đình nọ và thấy họ đang cười đùa ăn uống vui vẻ vậy.
Nhưng cái rủi ro lớn nhất mà bạn phải chấp nhận khi đi du học đấy là có nguy cơ một ngày kia trở về, bạn sẽ không nhận ra quê hương mình nữa. Rất có thể một lúc nào đấy bạn sẽ cảm thấy mình trở thành "người lạ" trên chính mảnh đất vốn rất đỗi thân quen. Cái lạ lẫm ở đây không phải là vì nhà cửa, quán xá thay đổi quá nhanh mà là vì tác phong, lối suy nghĩ của bạn đã trở nên quá khác biệt so với những người đồng hương của mình.
Nói cách khác, rất có thể bạn sẽ bị "sốc văn hoá ngược". Bạn sẽ nhận ra rằng việc lên tiếng bảo vệ chính kiến không phải là điều lúc nào cũng được đồng nghiệp hay cấp trên đánh giá cao. Bạn sẽ thấy rằng đi uống rượu, tiếp khách là chuyện bình thường. Sau một thời gian, bạn sẽ nhận ra rằng mọi thứ "lắt léo" hơn bạn tưởng và tái hoà nhập với môi trường mà bạn đã lớn lên cùng không phải là chuyện đơn giản.
Thế nhưng một khi đã là đánh đổi thì câu hỏi không phải là bạn sẽ mất đi những gì mà là những gì bạn nhận lại được có xứng đáng với những gì bạn hy sinh, đánh đổi hay không? Nó cũng giống như bạn mua một món đồ vậy. Có thể rất rẻ nhưng nếu không phục vụ nhu cầu thiết thực ta vẫn không mua. Nếu nó rất đắt nhưng mang lại lợi ích đủ lớn thì không thể tiếc tiền được.
Thú thật, cho đến giờ phút này, Lân vẫn thấy đây là một sự đánh đổi rất hời!
Du học cho phép mình khám phá thế giới. Trừ khi bạn rất có điều kiện còn không thì việc đi du lịch ở đủ các miền đất xa lạ đối với đa số chúng ta chỉ là một chiếc bánh vẽ rất ngon mà thôi. Thế nhưng một khi bạn đã đi du học rồi, có "căn cứ quân sự" ở đâu đó bên ngoài rồi thì việc khám phá thế giới trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Việc thưởng thức của ngon vật lạ, đi đây đi đó, gặp gỡ những người bạn ở khắp năm châu bốn bể không chỉ đơn giản là giải trí. Nó sẽ mở mang tầm mắt của bạn. Người Việt chúng ta thường nói "trăm nghe không bằng một thấy" (mà trăm thấy tất nhiên không bằng một lần được ... sờ) phải không? Mình vẫn tin rằng để thực sự "thấm" và cảm nhận được bất kể điều gì, bạn phải trải nghiệm chứ chỉ nghe kể lại hay đọc sách vở thôi là chưa đủ.
Điều này đặc biệt quan trọng khi mà ngày nay chúng ta tiếp nhận quá nhiều các nguồn thông tin trái chiều tràn lan trên mạng. Người ủng hộ Trump toàn người dốt? Trung Quốc chỗ nào cũng ô nhiễm rất kinh khủng? Trước khi đồng ý với những nhận định này, chúng ta tốt nhất nên giữ một thái độ hoài nghi nhất định và tự mình trải nghiệm xem có đúng vậy không. Mình tin rằng một khi tiếp xúc với thế giới bên ngoài đủ nhiều, bạn sẽ thấy mọi thứ không tồi tệ như những gì báo đài vẫn hay nói.
Đối với Lân, cái được lớn nhất của việc đi du học là khám phá ra đam mê của bản thân.
Nhiều bạn vẫn thường hỏi mình rằng Lân làm thế nào để khám phá được đam mê của bản thân. Quả thực đây là câu hỏi rất khó vì đến giờ mình vẫn không biết trả lời sao cho chuẩn bởi vốn dĩ tìm được điều mình yêu thích là một cái may mắn rất lớn và đôi khi bạn sẽ bắt gặp được nó một cách vô cùng bất ngờ. Mình chưa bao giờ chủ đích đi du học để tìm được đam mê của bản thân nhưng may thay việc sang Thuỵ Điển học cấp 3 đã tình cờ dẫn dắt mình đến với ngành quan hệ quốc tế. Tất cả chỉ là một sự tình cờ không thể dự báo trước, thế nhưng nếu ngày đó mình không đi du học, có lẽ bây giờ mình đang không ở Mỹ theo đuổi tấm bằng tiến sĩ ngành quan hệ quốc tế.
Du học không có nghĩa là bạn chắc chắn sẽ tìm ra được niềm đam mê "đích thực" của bản thân bởi vốn dĩ trong cuộc sống chẳng bao giờ có cái gì là đảm bảo cả. Nhưng nếu bạn không cho mình một cơ hội, không dám thử thì làm sao có hi vọng tìm được đam mê của bản thân? Hãy cho bản thân mình một cơ hội và hãy cho du học một cơ hội. Bạn sẽ không hối tiếc đâu!

Thứ Sáu, 7 tháng 9, 2018

TẠI SAO CHÚNG TÔI CHỌN HỌC Ở TRƯỜNG NỘI TRÚ HƠN LÀ TRƯỜNG BÁN TRÚ?


Có 4 lý do định hình nên quyết định của chúng ta. Tôi sẽ chia sẻ những điều này và những lý do bên trong khác cho bạn.

Việc quyết định liệu có gửi những đứa trẻ đến 1 trường nội trú học, thay vì bán trú là một quyết định mà hầu hết chúng ta- những bậc cha mẹ phải đưa ra sớm trong quá trình tìm kiếm một ngôi trường tư thục. Đây là câu chuyện của tôi. Tôi đã dạy trong các trường bán trú và là phó giám đốc của một trong số đó. Nancy và tôi đã chọn gửi cả hai cô con gái đến các trường nội trú vì những lý do sau đây. Tôi hy vọng rằng kinh nghiệm của chúng tôi sẽ giúp cho bạn biết khi bạn phải đưa ra quyết định quan trọng về ngôi trường tư nào sẽ là tốt nhất cho con bạn.
Vào thời điểm chúng tôi đang cân nhắc việc đưa con tôi đến trường tư, chúng tôi may mắn được sống trong một khu vực có những trường học rất tốt. Người vợ quá cố của tôi, Nancy thực sự đã tốt nghiệp trường trung học địa phương. Thực tế, cô ấy là chủ tịch hội đồng trường nội trú địa phương khi chúng tôi quyết định tìm hiểu các lựa chọn khác nhau trong việc học cho những cô con gái của mình. Vì vậy, vấn đề không phải là những ngôi trường mà bạn có thể chọn nữa. Bốn yếu tố định hình quyết định của chúng tôi chính là:
Chương trình học trung học rất đáng tin cậy. Các giáo viên đã có kinh nghiệm và có năng lực. Ngôi trường nhỏ như trường trung học, với số lượng sinh viên là 400 học sinh từ lớp 7 đến lớp 12. Có các đội bóng đá và bóng rổ, ban nhạc diễu hành rất được hoan nghênh và một vài câu lạc bộ. Tuy nhiên, những điều đó càng làm chúng tôi muốn nhiều hơn cho con gái của mình. Chúng tôi muốn con đọc năm vở kịch Shakespeare một năm. Không chỉ một vở kịch một năm như chúng học được ở trường trung học hiện tại. Điều tương tự cũng đúng với các vấn đề học thuật khác. Những trường học kia chỉ đáp ứng được các yêu cầu tối thiểu. Nhưng chúng tôi muốn nhiều hơn thế.
Các chương trình thể thao và nghệ thuật thật tuyệt vời, nhưng các lựa chọn rất hạn chế. Điều tương tự cũng đúng với các hoạt động ngoại khóa. Nhưng lý do thực sự là điều mà mọi phụ huynh của một học sinh thường đặt ra: con họ đang ở đâu sau giờ học? Ai sẽ lái xe đưa chúng về nếu chúng ta không thể? Chúng tôi đều là những chuyên gia, vô cùng bận rộn không phải lúc nào cũng có thể bỏ lại công việc tất cả mọi thứ và lái xe 30 dặm qua những ngọn đồi Litchfield County để đón và đưa con về.
Vì vậy, đó là vì những lý do mà chúng tôi bắt đầu xem xét trường nội trú một cách nghiêm túc.



Vấn đề học thuật nghiêm ngặt.
Chúng tôi luôn luôn cảm thấy rằng chúng ta nên đáp ứng đủ những nhu cầu của các con về mặt trí tuệ. Cách tiếp cận đó nên bắt đầu từ những năm tháng đầu tiên. Nancy đã từng đọc sách một cách rất háo hức. Cô đọc ngấu nghiến nghiêm túc với một những thứ cô cảm thấy bí ẩn.  Cô đã thông thạo tiếng Pháp và tiếng Tây Ban Nha cũng như âm nhạc cổ điển. Tiếc thay, con cái chúng ta không có cơ hội đối diện với những ảnh hưởng đó. Chúng tôi cũng không mất nhiều thời gian để nhận ra rằng chúng tôi có hai đứa con rất tài năng. Đó là lý do tại sao một môi trường học thuật nghiêm túc, chỉ đơn giản là những gì chúng tôi mong đợi.
Như đã đề cập trước đây, trường công lập cung cấp các khóa học cơ bản. Sự đơn giản ấy không đủ chiều sâu và bề rộng cho nhu cầu của chúng ta. Chúng tôi không có ý tưởng cứng nhắc về những gì các cô gái nên theo đuổi ở trường đại học. Chúng tôi cảm thấy công việc của chúng tôi là cung cấp cho chúng nền tảng tốt nhất có thể. Khi chúng tôi khám phá chương trình giảng dạy tại một số trường nội trú, chúng tôi nhận ra rằng con cái của chúng tôi có thể xây dựng nhiều hơn trên cơ sở kiến thức hiện có của chúng, trong khi có thêm cơ hội khám phá nhiều môn học hơn.

Rất nhiều các môn thể thao
Ý tưởng có vận động hai lần một tuần là một động lực lớn. Các trường nội trú thường kết thúc các lớp học sau bữa trưa vào các ngày thứ Tư. Buổi chiều được dành cho các môn thể thao. Điều tương tự vào ngày thứ Bảy. Sự đa dạng của các môn thể thao được cung cấp cũng như sự sẵn có của nhiều môn thể thao ở cấp độ của một trường Đại học cũng là 1 nét đặc trưng làm cho những trường nội trú thêm hấp dẫn. Các đặc trưng khác của chương trình thể thao trong trường nội trú mà hấp dẫn chúng tôi là các giáo viên huấn luyện thể thao. Các nhân viên khoa giáo dục thể chất đã tổ chức và giám sát mọi thứ; tuy nhiên, giáo viên của học sinh cũng rất thích cực tham gia vào các buổi huấn luyện.

Nhiều hoạt động ngoại khóa
Như với các chương trình thể thao, những ngôi trường chúng tôi cân nhắc đều có xem xét hàng tá các câu lạc bộ và các hoạt động ngoại khóa khác. Bởi vì tất cả các học sinh được yêu cầu tham gia vào một hoặc nhiều hoạt động, có rất nhiều tài năng cần có để làm nên những hoạt động vui vẻ và có tính thực tiễn ở trình độ cao. Chúng tôi cũng thích thực tế là tất cả các hoạt động ngoại khóa được chỉ đạo và giám sát bởi các thành viên của khoa. Sự tham gia đó cho phép học sinh trải nghiệm cùng giáo viên của họ ở một môi trường khác ngoài lớp học.

Sự giám sát 24/7
Đây không phải là đặc điểm của các trường nội trú mà con của bạn sẽ coi trọng. Nhưng đó là một điểm cộng lớn đối với các bậc cha mẹ chúng ta. Chúng tôi đã trải qua nhiều năm nuôi dạy con cái theo những giá trị cá nhân và những lời giáo huấn. Ngay cả khi những đứa trẻ của chúng tôi bắt đầu rời khỏi tổ và bay một mình, chúng tôi vẫn muốn chắc chắn một lần nữa chúng bay trong một chiếc lưới an toàn. Sự giám sát 24/7 là điều đơn giản mà các trường nội trú làm rất tốt. Họ đã chăm sóc những thanh niên trong nhiều thập kỷ. Họ đã điều chỉnh những gì diễn ra trong tâm trí non nớt của đứa trẻ. Họ có sự an toàn luôn sẵn sàng. Sự an toàn ấy là sẽ vô hình hầu như mọi lúc, nhưng sẽ luôn ở đó khi cần thiết.

Các trường nội trú biết cách xử lý các yếu tố tâm sinh lý trước khi mọi thứ ngoài tầm kiểm soát. Họ hiểu điều làm những thanh thiếu niên chán nản. Và họ làm tất cả một cách kín đáo nhưng rõ ràng khi cần tiếp cận. Chúng tôi không muốn lo lắng về việc ai đang lái xe đưa các con về nhà. Chúng tôi không muốn con tôi đi đến nhà của một ai đó, nơi cha mẹ hoặc là không ở nhà hoặc không bận tâm đến việc nuôi dạy con cái. Giám sát 24/7 của trường nội trú là một tính năng quan trọng cũng như môi trường học thuật ấn tượng.
Cuối cùng, tôi nên đề cập rằng chúng tôi không phải là cha mẹ luôn giám sát gắt gao con mình. Chúng tôi đã dạy cho con cái mình những điều tốt nhất có thể và cho phép các em tiếp tục cuộc sống của chính mình. Chúng tôi cảm thấy rằng một sự chuyển đổi nhẹ nhàng từ thời thơ ấu đến tuổi trưởng thành sẽ có rất nhiều ý nghĩa. Bạn không thể lơ là và bảo vệ quá mức, và sau đó mong đợi con bạn phát triển sự tự tin và độc lập. Đó là lý do tại sao chúng tôi cảm thấy thoải mái khi để con cái chúng tôi đến trường nội trú.

Nhìn lại hơn hai thập kỷ, đó có lẽ là một trong những quyết định tốt nhất mà chúng tôi từng đưa ra. Cả hai cô gái đều rất xuất sắc trong những đại học - Harvard và UMass Amherst - và tiếp tục học cao lên. Họ có sự nghiệp tuyệt vời. Họ cũng là những bà mẹ tuyệt vời. Cha mẹ còn có mong mỏi gì hơn?

Tác giả: Robert Kennedy

    (Bài dịch do nhóm blog tuvanhocbong.org thực hiện. Mọi sao chép vui lòng ghi rõ nguồn. Xin cám ơn)

Thứ Tư, 22 tháng 11, 2017

Du học sinh 'nói thật', phụ huynh Việt đau đầu

Khi theo học ở nước ngoài, du học sinh Việt Nam thường không mấy khó khăn để giành những điểm số rất ấn tượng trong các môn Toán – Khoa học… tuy nhiên đó mới chỉ là phần nổi tươi đẹp của tảng băng.

Cứ mỗi kỳ thi về, các phụ huynh và học sinh lại chộn rộn với kết quả học tập của các em. Nhưng những năm gần đây, các phụ huynh và chuyên gia giáo dục lại bắt đầu hoang mang vì... nhiều học sinh giỏi quá. Áp lực và thời gian học hành gia tăng; nhưng cái giỏi này có thực chất không, có đi đôi với hiệu suất lao động và chất lượng cuộc sống không?

Tuần Việt Nam mở diễn đàn Thế nào là giỏi và giỏi để làm gì? Mời các phụ huynh và chuyên gia giáo dục cùng tham gia thảo luận.

Các 'siêu nhân' Việt Nam
Hơn 20 năm đi học trong nước và nước ngoài, trải nghiệm cả hai nền giáo dục Á Âu, tôi luôn tự hào về khả năng tính nhẩm rất nhanh của mình, dù rằng chưa bao giờ được coi là một người khá toán khi còn học trong nước.

Niềm tự hào đó chắc sẽ là mãi mãi cho đến một cuộc đối thoại của giữa tôi và một người bạn nước ngoài.

Thán phục trước khả năng tính nhẩm trong chớp mắt của tôi, trong khi bạn phải bấm máy tính rất lâu mặc dù phép tính khá đơn giản với đa số học sinh tiểu học ở Việt Nam. Chúng tôi đưa câu chuyện đi xa hơn khi hỏi về quá trình học tập của nhau khi còn là học sinh.

Ra là bạn hoàn toàn không được học những gì chúng tôi đã học: không biết tính nhẩm chỉ biết bấm máy tính nhưng lại được học kiên nhẫn xếp hàng khi qua đường hay chờ đợi; không hề biết giải những bài toán cực khó mà học sinh lớp 10 ở Việt Nam ngày nào cũng luyện, nhưng lại có kỹ năng lập kế hoạch công việc rất tốt và chính xác.

Nếu xét theo tiêu chí của người Việt "nét chữ nết người" thì có lẽ anh bạn tôi hẳn không phải… người tốt. Chữ anh quá xấu, nghiêng ngả hết cả, do chưa có ngày nào được học tập viết trên vở ô ly như chúng tôi ngày xưa. Thế nhưng anh lại có thể say sưa kể với tôi về những vở kịch kinh điển của Shakespeare, sẵn sàng bỏ hàng giờ lang thang trong Bảo tàng Anh Quốc (British Museum) để kể cho tôi về hòn đá Rosetta (The Rosetta Stone) và giới thiệu các tác phẩm nghệ thuật được trưng bày.

Ảnh: Du học sinh

Tôi thấy may cho bạn đã không học ở Việt Nam, vì với cái kiểu đấy, tôi biết bạn sẽ chẳng bao giờ được là học sinh giỏi. Tuy nhiên, phải nhìn nhận lại thật tường minh và nghiêm túc “Thế nào là học giỏi và có nhất thiết phải học giỏi bằng mọi giá hay không?”

Quả thật có một sự khác biệt rất lớn trong đường lối giáo dục của thế giới phương Tây và Việt Nam.

Nền giáo dục Anh và nhiều nước khác chú trọng đào tạo ra con người phát triển toàn diện, giúp từng cá nhân nắm bắt và định vị được tiềm năng để tự định hướng đi phù hợp và phát triển khả năng thích ứng với đa dạng cuộc sống.

Sau kết thúc chương trình giáo dục bắt buộc (16-17 tuổi) và thi lấy chứng chỉ giáo dục phổ thông (GCSE), các em học sinh được rộng mở với hai lựa chọn: học các nghề các em ưa thích và đã được định hướng từ trước tại các trường cao đẳng hay các khoá học nghề; hoặc theo đuổi con đường học vấn bằng cách tiếp tục học dự bị A-levels để vào các trường đại học.

Sẽ không có kỳ thị thành hay bại cho bất cứ lựa chọn nào.

Giáo dục Việt Nam lại đang cố gắng đào tạo con người “học giỏi” theo những khuôn mẫu được xã hội định dạng sẵn. Như thế nào là học giỏi “kiểu Việt Nam”? Là điểm số cao chót vót? Là giấy khen – danh hiệu? Là nhất định phải đỗ đại học? Tất cả những điều đó dường như đã trở thành những quy chuẩn mặc định khó có thể lung lay. Phụ huynh Việt đặc biệt dễ phát sốt lên với “thần đồng”.
Dốt cũng được, nhưng không được dốt... một mình

Khi theo học ở nước ngoài, du học sinh Việt Nam thường không mấy khó khăn để giành những điểm số rất ấn tượng trong các môn Toán – Khoa học… tuy nhiên đó mới chỉ là phần nổi tươi đẹp của tảng băng.

“Học tốt nhưng kỹ năng giao tiếp hạn chế - làm việc nhóm chưa hiệu quả - chưa thật tích cực tham gia các hoạt động ngoại khoá”… thường là những lời nhận xét không hiếm gặp của các thầy Tây cho trò Việt ở Anh.

Để trở thành học sinh giỏi, học sinh Việt phải chăng đang mất nhiều hơn “được”?

Mỗi năm có bao nhiêu em đang phải quên ăn quên ngủ, quên chơi và quên cả tuổi thơ để bố mẹ đang "đầu cơ" vào các lò luyện chữ luyện viết chữ đẹp, để phấn đấu góp phần đưa nước ta trở thành đất nước có chữ viết tay đẹp nhất trong thế giới toàn dùng máy tính?

Mỗi năm có bao nhiêu em đang phải tự cắt bớt thời gian thư giãn, nghỉ ngơi của mình để chạy theo guồng máy đầy áp lực của thi cử? Phải là Giỏi, phải là Xuất sắc, phải là người dẫn đầu, dù có là dẫn đầu trong mệt mỏi… Đó là còn chưa kể tới những trường hợp “Con cứ việc học, còn giấy khen….. để bố mẹ lo”.

Mỗi năm có bao nhiêu em đang phải vật lộn với những môn học, những đơn vị kiến thức mà có thể rất lâu sau hoặc cũng có thể không bao giờ các em hiểu rằng cần học điều đó để làm gì.

Đồng phục là một nét đẹp nhân văn nơi học đường, tuy nhiên đồng phục giấy khen- đồng phục tư duy- đồng phục “Học sinh giỏi” đang ngày càng phổ biến như hiện nay thật khó có thể coi là một chuyện đáng mừng.

Tôi tự hỏi sau cùng bố mẹ Việt có thực sự sợ con mình dốt không? Không, đúng ra là họ sợ con mình dốt trong khi xung quanh “con nhà người ta” giỏi hết. Dốt cũng được, nhưng tuyệt đối không được dốt… một mình.

“Quyền được học dốt” hay gọi tên chính xác hơn là quyền được học – được phát triển với đúng năng lực bản thân đang là một quyền mà phần đông học sinh Việt Nam đang chính bố mẹ, thầy cô, và xã hội vô hình trung xâm phạm một cách không thương tiếc.

Tuổi thơ và những tháng ngày tươi đẹp nhất của rất nhiều học sinh Việt Nam đang bị đánh cắp bởi một logic đang ngày càng tỏ ra không phù hợp trong thời đại mới “Học giỏi là con đường độc đạo để thành công.”

Con bạn có được quyền đi ngủ lúc 9h tối nay thay vì luyện đến gần sáng chỉ để chuẩn bị thi vở sạch chữ đẹp hay không – đó không phải là câu hỏi dành cho Bộ Giáo dục và nhà trường, mà dành cho chính bạn, những quý vị phụ huynh đáng mến – những người định hướng quan trọng nhất cho con em mình.

Con học giỏi vì cuộc sống, hay học giỏi vì thành tích? Chỉ chính quý vị mới có thể trả lời.

Nguồn: Vietnamnet.vn

Nữ sinh 2000 giành học bổng 2,5 tỷ: Sao cứ giày vò người trẻ bằng hình mẫu con nhà người ta và những cái lườm nguýt?

 Vi cho rằng nếu bố mẹ chấp nhận bản thân và khả năng của con cái mình thì họ sẽ tạo nhiều động lực để người trẻ phát huy hết tiềm năng. Nếu cứ mãi so sánh - trù dập con cái, tâm lý so sánh ngược sẽ nảy sinh và nó chẳng tốt đẹp tí nào!

"Trái đất giống như một bảng pha màu: màu nhạt và màu đậm, tông sáng và tông tối, chúng về căn bản đều khác nhau. Vậy nhưng thời nay, để sống thật với màu sắc của chính mình lại là điều khó không tưởng", Hà Vi viết.


Phạm Hà Vi (sinh năm 2000, tại Hòa Bình) đã mở đầu bài luận giúp mình nhận học bổng 2,5 tỷ đồng của Trường Thế giới Liên kết UWC South East Asia (Singapore) cho 2 năm du học Bằng tú tài quốc tế (IB), theo các đặc biệt như thế!

Nữ sinh lớp 11 trường THPT Chuyên Ngoại ngữ (Hà Nội) đã không ngừng trăn trở về thực trạng nhiều phụ huynh lấy kết quả học tập, những tấm giấy khen xuất sắc hay một danh hiệu làm thước đo khả năng của con cái mình.

10X sợ rằng những ám ảnh về điểm số ấy sẽ gây cho người trẻ sự khập khiễng tệ hại trong nhận thức, bào mòn các khả năng khác và khiến "màu" của họ dần hòa tan.

Góc nhìn thẳng thắn về "căn bệnh thành tích" của xã hội mà mầm mống của nó từ gia đình, đã giúp của cô nữ sinh 10X sớm chạm tay vào ước mơ du học. Chúng ta cùng trò chuyện với cô bạn có bài luận thú vị này nhé!



Phạm Hà Vi (Sinh năm 2000, tại Hòa Bình)

Học sinh trường THPT Chuyên Ngoại ngữ Hà Nội

Học bổng toàn phần UWC South East Asia (Singapore).

Giải Đồng cấp quốc gia Olympic Tiếng Anh trên Internet (IOE).

Giải Nhì Tiếng Anh cấp tỉnh / Giải Nhất Tiếng Anh cấp thành phố.

Giải Khuyến Khích cấp tỉnh thi giải Toán học trên mạng (Violympic).

Đại diện tham dự Olympic tài năng tiếng Anh toàn quốc (OTE).

Thí sinh Cuộc Thi Sáng Tạo Ý Tưởng Kinh Doanh (Teen Entrepreneur).

Ban tổ chức trại hè Burst Outta Box 2016, Hogwart Camp Vietnam.

Hướng dẫn viên du lịch tại Hanoi Street Food Tour.



Phạm Hà Vi, nữ sinh có nụ cười tươi tắn, đã chinh phục Ban tuyển sinh trường Thế giới Liên kết UWC South East Asia (Singapore) nhờ bài luận về cái lườm nguýt của người lớn dành cho con trẻ.

Bạn trẻ không cần những cái lườm nguýt hay trù dập

Chào Hà Vi, bạn có thể tóm tắt cho độc giả biết những ý chính mình đã viết trong bài luận gửi đến UWC?

Bài luận của mình viết về cuộc sống của một cô bé 12 tuổi ở một thành phố nhỏ. Nơi ấy chứa đầy định kiến và khuôn mẫu của xã hội.

Người lớn đã đẩy cô bé ấy đến suy nghĩ sự tồn tại của mình là đúng hay là sai? Dù thế nào thì những người trẻ vẫn là thành phần dễ bị tổn thương nhất trong xã hội.

Họ cần lời góp ý và động viên chứ không phải cái lườm nguýt, trù dập mà phần lớn người đời quy chụp cho khả năng của mình.

Có phải bạn từng là nạn nhân của chuyện ấy nên ngay khi có cơ hội đã quyết định "lên tiếng"?

Gián tiếp hay trực tiếp, chúng ta đều đã từng là nạn nhân của định kiến xã hội, của những cái lườm nguýt. Còn câu chuyện về một thành phố nhỏ và cô bé 12 tuổi đấy, mình xin gửi gắm trí tưởng tượng của các bạn độc giả.

Đó có thể là mình, có thể là viễn tưởng, hoặc có thể đâu đây bạn thấy bản thân phảng phất trong đó.


"Người trẻ cần lời góp ý và động viên chứ không phải cái lườm nguýt, trù dập mà phần lớn người đời quy chụp cho khả năng của mình", Hà Vi nói.

Những người xung quanh Hà Vi, họ lườm nguýt con cái mình hay người trẻ khác biệt vì lý do gì?

Phần lớn mọi người lớn đều không thích khi con cái hay những người trẻ làm trái ý mình. Đơn giản khi chúng ta còn nhỏ, không ăn cơm thì bị coi là hư.

Lớn hơn một chút, không có hứng thú học hành thì bị cho là lêu lổng. Trưởng thành, bố mẹ đặt đâu con không ngồi đó thì coi là bất hiếu…

Việc nào cũng có hai mặt của nó, mình không nói việc trái ý người lớn là hoàn toàn đúng.

Tuy nhiên, lạ kì thay các tiêu chuẩn của xã hội - gia đình đặt ra cho con trẻ quá sức kỳ lạ, dù có cố gắng răm rắp làm theo đến thế nào, bạn cũng chả thế làm vừa lòng nổi những "khán giả" khó tính.


10X cảm thấy buồn vì người trẻ phải uốn mình theo định kiến xã hội quá nhiều.


Bố mẹ, thầy cô nên có cách tiếp cận vấn đề như thế nào để vừa khích lệ ý chí vươn lên của bạn trẻ mà không làm họ cảm thấy áp lực bị so sánh?

Bố mẹ, thầy cô nên tránh so sánh trực tiếp con cái mình với những người khác. Lý do đơn giản nhất là người bị đem ra so sáng sẽ ngay lập tức bắt chước hành động ấy và so sánh ngược lại bố mẹ, thầy cô.

Tạo ganh đua là tạo vòng luẩn quẩn và cái đích vô tận trong đấu trường của những người giỏi hơn mình.

Mình nghĩ hành động tuyệt vời nhất của bố mẹ và thầy cô là khuyến khích mà không ép buộc, cổ vũ mà không phàn nàn, tạo cảm hứng mà không đặt gánh nặng cho giới trẻ trong bất kì lĩnh vực.

Bước đầu chấp nhận bản thân và khả năng của người trẻ chính là niềm động lực to lớn giúp họ tự tin thể hiện, phát triển tiềm năng của chính mình.


Hà Vi "hiến kế" để người lớn có cách tiếp cận đúng với con cái mình.

Ở một góc độ khác, giành được học bổng 2,5 tỷ khi còn học lớp 11 nghĩa bạn đã trở thành "con nhà người ta" rồi, bạn cảm thấy việc đó như thế nào?

Nếu ta chưa bao giờ xỏ trên mình chiếc giày của người khác, ta sẽ chẳng cảm thông, không chịu thấu hiểu những gì người khác đang chịu đựng.

Sao cứ giày vò con trẻ bằng được với hình mẫu "con nhà người ta", khiến không ít con trẻ trở nên dằn vặt, sợ hãi và luôn cảm thấy có lỗi.

Đừng quá áp đặt tư duy vào người trẻ, thay vì thế, bố mẹ hãy giúp chúng con tung lên đôi cánh đẹp nhất của mình!

Tự tin thể hiện bản thân vì bạn đã là độc nhất rồi!

Hà Vi có ý định du học từ bao giờ? Để chuẩn bị con đường đến cái đích ấy, bạn đã tự trang bị cho mình những kiến thức - kỹ năng gì?

Mình tìm hiểu về hệ thống trường liên kết thế giới (UWC) vào cuối năm lớp 10. UWC thực sự đã "đốn gục" mình với mục đích của trường!

Cuộc sống mà UWC hướng tới là một xã hội bình đẳng, không nề hà vật chất. Đó là nơi bạn được chấp nhận, bạn có quyền ngôn luận, nơi giấc mơ được lắng nghe và quan trọng nhất, đó là bước đệm để bạn "dám" thay đổi.


Có điều gì thú vị trong các vòng phỏng vấn du học mà bạn muốn kể cho độc giả nghe không?

Quá trình tuyển chọn của UWC rất thú vị và thử thách. Theo mình, lý do khiến mình thực sự "yêu" quá trình này đó là ban tuyển sinh luôn khuyến khích bạn thể hiện chính con người thật của bạn.

Trước vòng phỏng vấn cuối, việc làm sao để tạo ấn tượng tốt làm mình lo lắng rất nhiều. Luẩn quẩn, bối rối lựa chọn từ quần áo, kiểu tóc, dáng đi đứng, phong thái nói chuyện, thậm chí mình đã định đi mua kính đeo để nhìn có vẻ thông minh hơn…

Hà Vi nhận ra Hội đồng tuyển sinh chấp nhận trao học bổng cho mình vì chính bản thân mình chứ không phải những lối cư xử, ngoại hình vay mượn.

Đến cuối cùng mình đã không theo bất kì kế hoạch nào từng được đặt ra cả mà quyết định sẽ xuất hiện trong dáng điệu mình cảm thấy thoải mái và tự tin nhất, điều đó đã giúp mình rất nhiều trong buổi phỏng vấn.

Hội đồng tuyển sinh chọn bạn vì chính bản thân của bạn có thích hợp với môi trường của UWC hay không. Vậy nên hãy dũng cảm thể hiện bản thân mình nhé, riêng bạn đã rất đặc biệt và độc nhất rồi!

Ai là người có sức ảnh hưởng lớn đến cuộc sống của Hà Vi ở hiện tại và vì sao?

Chắc chắn là bố và mẹ mình rồi. Tuy họ chỉ là hai công nhân viên chức bình thường, có tính cách hoàn toàn khác nhau nhưng có quan điểm chung là đặc biệt nghiêm khắc trong giáo dục con cái.

Mình lớn lên với bài học của bố và ước mơ còn dang dở của mẹ. Họ luôn khuyến khích mình theo đuổi đam mê riêng và tin tưởng vào trách nhiệm của mình. Điều trân trọng nhất ở họ là bố mẹ không xen vào việc riêng hay cố quản thúc đời mình.

Nhưng bố mẹ cũng như bao phụ huynh khác, không phải người không có tì vết. Phải chăng đó là cách bố mẹ và mình học cách lắng nghe và tôn trọng lẫn nhau đã tạo ra sự đồng thuận quan điểm giữa hai bên.

Thế hệ 9X thường có được học bổng khi đã lên ĐH hay sau ĐH nhưng 10X lại khác, họ theo đuổi giấc mơ này từ rất sớm. Theo Hà Vi, điều then chốt nào đã tạo nên sự khác biệt này giữa hai thế hệ?

Thế hệ 9X hay 10X thì cũng luôn có người này người kia, khó có thể dùng một vài cá nhân để đánh giá cho cả một thế hệ được. Mình thiết nghĩ, sự khác biệt lớn nhất giữa hai thế hệ này được tạo ra bởi sự tiếp xúc với công nghệ thông tin mới: Internet.

Điều Hà Vi trân trọng nhất ở bố mẹ là họ không xen vào việc riêng hay cố quản thúc đời cô bạn.

Và cuối cùng, bạn muốn nhắn nhủ đến các bạn trẻ đang chịu nhiều áp lực từ phía gia đình, không sống đúng với mong muốn của họ?

Mình xin mượn câu nói của John Mason để khép lại cuộc trò chuyện này: "Sinh ra là một nguyên bản, đừng chết như một bản sao". Theo mình, đáng sợ nhất là cuộc đời của mình nhưng đã cam chịu sống để hài lòng đời người khác.
Theo Trí thức trẻ

7 điều không ai mách du học sinh trước khi sang Mỹ



Trước khi sang Mỹ du học hay bất kỳ quốc gia nào khác có thể bạn băn khoăn rất nhiều thứ cho dù đã tìm hiểu kỹ lưỡng. Nhưng vẫn có những điều sẽ không thể tư vấn hết cho bạn trước khi khởi hành, như kinh nghiệm cá nhân nhỏ nhặt.


Mang càng ít đồ cá nhân càng tốt


Chắc nhiều bạn chau mày trước lời khuyên này phải không? Nhưng thực sự bạn nên tham khảo và nghiêm túc thực hiện nhé bởi nó sẽ giúp chuyến đi của bạn nhẹ nhàng hơn nhiều đó.


Nhiều bạn trước khi du học như muốn mang tất cả những gì mình có ở nhà từ bộ đồ trong tủ quần áo, chiếc gối, tấm mền, chậu hoa xinh hay đến cả... con pet dễ thương nữa. Tuy nhiên bạn chỉ nên mang những vật dụng, những thứ thật sự cần thiết và gắn bó nhất với mình (về mặt tinh thần). Khi sang Mỹ, vật dụng hàng ngày bạn có thể mua rất dễ dàng, cả trên online hay ngoài siêu thị.

Lưu ý với những thứ như đồ ăn (mỳ tôm, lương khô), vật dụng cá nhân như kính đeo, thuốc men, dép xỏ ngón bạn cũng nên chuẩn bị trước nhé bởi không dễ để có khi đã đặt chân sang Mỹ đâu.

Không nên học tiếng Anh giao tiếp trước khi sang Mỹ? Hoàn toàn sai!

Khi sang Mỹ du học bạn nhận ra rằng kỹ năng và khả năng giao tiếp tiếng Anh cần thiết và quan trọng đến nhường nào.


Nhiều bạn nghĩ ở trong nước nên tập trung học các kỹ năng nghe, đọc hay viết thật tốt để có thể hiểu giáo viên nước ngoài truyền dạy khi sang du học. Nhưng đó chưa quan trọng bằng việc bạn hiểu văn hóa nói chuyện trong giao tiếp của dân bản địa đâu.

Vậy nên cùng với trau dồi các kỹ năng trên, du học sinh trước khi sang Mỹ nên bổ sung và nâng cao năng lực trong giao tiếp tiếng Anh nhé. Bằng việc xem phim Mỹ, nói chuyện nhiều hơn với người nước ngoài hay tham gia các hoạt động ngoại khóa có sử dụng tiếng Anh sẽ giúp bạn nâng cao đáng kể trong cách ăn nói tiếng Anh đó.

Đừng dại để đồ ăn chung nơi tập thể

Nếu bạn thường xuyên ăn ở trường hay là du học sinh ở ký túc xá chẳng hạn thì nên nhớ đừng dại dột để đồ ăn của mình chung với những người khác.


Đồ ăn bạn để chung những nơi tập thể như vậy sẽ không cánh mà bay nhanh hơn đến khi bạn biết và thắc mắc về tung tích của chúng. Chúng có thể bị dọn đi hoặc biến mất từ những "cú đêm háu đói" chẳng hạn.

Tận dụng tối đa nguồn phí phải đóng cho trường


Với mỗi học kỳ hay theo năm học, bạn phải đóng một khoản phí nhất định cho trường mình học tập. Nguồn kinh phí từ học sinh nhà trường sẽ nâng cấp cơ sở vật chất, tổ chức sự kiện hay trả lương cho nhân viên.


Những cơ sở và hoạt động mà trường tổ chức cho sinh viên như nơi học tập (thư viện), khu vui chơi, giải trí, luyện tập (phòng gym, sân vận động thể thao...) bạn nên tham gia và khai thác tốt bởi một phần kinh phí bạn đóng góp là dành cho những điều đó mà.

Không được sử dụng bia, rượu khi bạn chưa đủ 21 tuổi


Đặt chân sang Mỹ sau chuyến hành trình dài có lẽ nhiều thanh niên du học muốn thư giãn ở một góc phố hay quán bar nào đó. Tuy nhiên hãy nhớ bạn không được dùng chúng khi chưa đủ 21 nhé.

Làm thế nào để không ngoài cuộc trong mỗi câu chuyện?

Có lẽ thời gian đầu sang Mỹ du học nhiều bạn không biết bắt chuyện hay trò chuyện với mọi người xung quanh ra sao, không biết nên nói điều gì để đồng điệu và bắt nhịp được cùng câu chuyện.


Vậy nên bạn hãy quan tâm và tìm hiểu các chủ đề được các bạn Mỹ thích nói, trao đổi trong mỗi câu chuyện phiếm hàng ngày, đó là: thể thao (bóng bầu dục, bóng chày, khúc côn cầu...), các show truyền hình đang hot (có thể là loại truyền hình thực tế, nhân vật nổi tiếng...).

Tạo ấn tượng với giáo viên bản địa

Việc làm nổi bật bản thân trước giáo viên nước ngoài sẽ giúp bạn rất nhiều trong quá trình học tập cũng như làm quen, hòa đồng với đời sống học đường hay cuộc sống tại Mỹ.


Chẳng hạn sau khi tốt nghiệp bạn muốn được giới thiệu từ những người uy tín trong trường học để ứng tuyển vị trí công việc nào đó thì những người vốn thiện cảm và ấn tượng với bạn trong lớp học như giảng viên sẽ giúp bạn. Hoặc có mối quan hệ tốt với giáo viên cũng giúp du học sinh hiểu hơn về cuộc sống nơi tu nghiệp qua câu chuyện, chia sẻ của họ ngoài không gian lớp học.

Hi vọng những điều chia sẻ trên sẽ phần nào giúp hành trang du học sinh Mỹ thêm dày dặn. Chúc bạn nhanh chóng hòa nhập môi trường mới và cho mình khởi đầu thuận lợi nơi xứ người trên con đường lập nghiệp nhé.

Theo Thời Đại